Khi tôi kết thúc khu phố Canaregio để quay trở lại trục đường chính thì cũng là lúc các vị khách du lịch bắt đầu đổ bộ. Tầm 10h sáng, Venice quay trở lại bộ mặt quen thuộc với sự “xâm lăng” của hàng chục ngàn du khách. Theo số liệu tôi đọc được, có khoảng 15 đến 20 triệu lượt khách đến khám phá Venice hàng năm. Ấy thế mà dân số của trung tâm Venice chỉ vỏn vẹn 60.000 người. Có nghĩa là số lượng du khách quốc tế luôn đông hơn dân số địa phương. Tuy rằng Venice thu hút một số lượng khách du lịch khủng khiếp như vậy, điều đó không đồng nghĩa rằng số lượng du khách ấy sẽ được phân bổ rải đều trên khắp thành phố. Họ chỉ tập trung phần đông vào những tụ điểm có các công trình kiến trúc tiêu biểu nhất như con sông Grand Canal, quảng trường Piazza San Marco hay cầu Ponte Rialto. .jpg)
Lạ thay, chỉ cần đi chệch khỏi khu vực chính này khoảng vài trăm mét thì lượng du khách đến giảm hẳn. Nếu như bạn có quỹ thời gian ở lại Venice hơn 2 ngày và chịu khó tản bộ khám phá trong những khu phố nằm cách xa trục Grand Canal thì chắc chắn bạn cũng sẽ có cảm nhận giống tôi. Sau khi tham quan xong khu phố Canaregio, Thái Balô tiếp tục xâm nhập vào một khu phố khác mang tên Dorsoduro, nằm về phía nam của thành phố.
.jpg)
Nếu như bạn mong muốn tìm thấy hình ảnh của một Venice thực sự, một Venice mà chỉ có người dân Venice sống cuộc sống của họ, không đoái hoài đến du khách thì Dorsoduro là đáp án hợp lý. Với cá nhân tôi, trong các khu phố ở Venice thì Dorsoduro là khu phố ưa thích nhất.
Trong tiếng Ý, Dorsoduro là một cụm từ ghép của dorso (“cái lưng”) và duro (“cứng”). Cái lưng cứng? Đúng vậy, vào thời kỳ khai sinh lập địa ra thành phố Venice này, tất cả nhà cửa được xây dựng trên một vùng đất đầm lầy với nền móng không ổn định. Thêm nữa, thủy triều và sóng từ biển ngoài khơi ít nhiều gây khó khăn cho người dân Venice trong việc xây nhà. Vì thế, họ đã tìm cách tạo ra khu phố Dorsoduro này, nằm ở phía nam như là một tấm bình phong che chắn thủy triều từ biển vào. Cái lưng cứng ở đây được hiểu là một bệ đỡ vững chắc, che chở cho nội thành Venice.
.jpg)
Khu phố Dorsoduro cũng giống như tất cả các khu phố khác ở Venise, với hàng loạt các con kênh nhỏ rồi thì các cây cầu và những con phố nhỏ. Thi thoảng lại lác đác những chiếc thuyền gondola chở khách du lịch và rồi anh chàng lái thuyền hát vang lên những bài hát dân ca nổi tiếng của Ý, trong đó có bài il sole mio. Nghe sao mà lãng mạn quá nhưng nếu như bạn nhìn vào bảng giá dịch vụ gondola thì chắc là bạn chạy mất dép luôn. 80 EUR cho cả thuyền cho một tour du lịch trong vòng 30 phút. Nếu đầy cả 6 người thì không đến nỗi nào nhưng nếu một mình một thuyền thì bạn quả là đại gia. Mà chắc là cái ông lái đò cũng trở thành đại gia luôn nếu may mắn “vợt” được những vị khách đại gia như bạn. Hãy làm phép tính đơn giản nhé, một ngày mà ông ta chăn được 3 khách, sẽ có 240EUR bỏ túi, 5 ngày 1 tuần thì tính cả tháng sẽ bỏ túi 1200 EUR, cao hơn mức lương trung bình của người dân Ý (800 EUR / tháng). Không phủ nhận tính linh hoạt của thuyền gondola cho phép du khách có thể luồn lách đến từng con kênh ngõ ngách nhỏ, rồi hòa mình vào những khu phố mà chỉ có người dân địa phương ở đó. Tuy nhiên, điều này không thể giúp thuyền gondola kéo lại những nhược điểm rất lớn của nó. Thứ nhất, phí dịch vụ đi thuyền gondola quá đắt, tầm 80 EUR cho nửa tiếng. Thứ hai, có lẽ chỉ có khách du lịch mới sử dụng đến loại thuyền này, thế nên chắc chắn trên chiếc thuyền mà bạn đi sẽ chỉ có khách du lịch ngồi cạnh bạn. Và khi có hai chiếc gondola đi đối đầu nhau, thì khách du lịch của thuyền này sẽ ngắm khách du lịch của thuyền kia, chào nhau mấy câu hello và rồi chụp ảnh nhau. Bạn thích cảm giác đó? Tôi thì không. Thứ ba, kể cả khi thuyền gondola cho phép bạn đi vào những ngõ ngách kênh rạch và nhìn thấy người dân bản địa trong cuộc sống thường ngày, bạn cũng chỉ dừng lại ở mức “nhìn thấy” bởi thuyền gondola chỉ đi thoảng qua chứ không dừng lại. Như thế, mức độ trải nghiệm và giao lưu giữa bạn và người dân bản địa hầu như không có. Chính vì những nhược điểm kể trên mà Thái Balô không bao giờ lựa chọn dịch vụ gondola mà lại thích tản bộ hơn.
.jpg)
Vì đặc thù hệ thống kênh rạch chằng chịt nên đôi khi, tôi đi lạc vào những con ngõ rồi tình cờ quay trở lại mặt tiền của con sông chính Grand Canal. Tôi phải bị lạc kiểu như thế khoảng 2-3 lần gì đó nhưng đó là một cảm giác bị lạc rất thú vị. Bạn đang loay hoay trong những ngõ cụt thiếu ánh sáng, thế rồi bỗng nhiên từ đằng xa ở cuối con ngõ bạn thấy ánh sáng rất nhiều và cứ đi theo nó. Và khi đến nơi, đó lại là Grand Canal với những tiếng động cơ của tàu thủy quen thuộc. Không gian lại rộng mở trước bạn với những công trình kiến trúc xa hoa. Vậy bị lạc ở những con phố này có đáng lo không? Chắc chắn là không rồi. Mà Thái Balô cũng nghĩ rằng bạn chẳng cần thiết phải mang theo một tấm bản đồ chi tiết rồi cứ trõ mũi vào đó để tìm tên đường làm gì cho mệt. Đơn giản vì những con ngõ ở đây đôi khi quá bé để có thể có tên đường. Mà thực ra thì bản thân người dân Venice cũng chẳng quan tâm lắm đến tên đường để tìm đường. Chỉ cần lấy điểm mốc là những tấm biển chỉ dẫn đến các địa danh du lịch phổ biến của thành phố, và thế là họ tìm được đường. Những địa danh phổ biến này thường là địa danh du lịch : Piazza San Marco, Ponte Rialto, Accademia,…và tôi tin rằng việc cứ để mình bị lạc mới là điểm thú vị của cuộc chơi.
.jpg)
.jpg)
Càng đi sâu vào các khu phố ít du khách qua lại, bạn sẽ càng có cảm giác lạc vào một mê cung của những con kênh nhỏ và những cây cầu. Ở thành phố này có tới hơn 400 cây cầu lớn nhỏ, có thể là do thành phố xây những đôi khi cũng thuộc quyền sở hữu của tư nhân. Giá cả của những ngôi nhà ở đây cao ngất ngưởng và có một sự khác biệt không hề nhỏ giữa một ngôi nhà có cổng chính vào là mặt tiền của một đường bộ hoặc một ngôi nhà mà cổng chính lại đi từ kênh rạch vào. Với những hộ gia đình có thu nhập khiêm tốn, họ sẵn sàng chọn phương án thứ hai, và đầu tư tậu một chiếc thuyền gắn máy về để tiện đi lại trên nước cộng thêm việc góp tiền cùng những hộ khác để cùng nhau xây một cây cầu nối với đất liền ở bên kia con kênh.
.jpg)
Ngoài việc nhà cửa đắt đỏ, người dân ở trung tâm Venice còn phải đối mắt với sự đắt đỏ của các hàng hóa tiêu dùng thiết yếu, đặc biệt là nước uống và thực phẩm. Tất cả đều được vận chuyển và nhập từ đất liền nên mức sàn chung các sản phẩm ở Venice đều đắt hơn so với mức trung bình của Italia. Một điều thú vị về nước. Rải rác ở một số quảng trường tại Venice có xuất hiện những vòi nước uống tự nhiên và nước này hoàn toàn là nước tinh khiết có thể uống được vì nó đến từ mạch nước ngầm.
.jpg)
Vậy là cả trong buổi sáng nay, Thái Balô hầu như chỉ tập trung khám phá hai khu phố Canaregio và Dorsoduro và hầu như không tham quan nhiều công trình kiến trúc nổi bật nào. Nhưng tôi không bận tâm mấy đến điều đó bởi hai khu phố này đã cho tôi thấy một hình ảnh sát thực hơn về Venice, một nhịp sống chậm đúng theo phong cách dolce vita. Du lịch chỉ cần là vậy, đôi khi chỉ là dành chút thời gian tản bộ rồi cảm nhận cuộc sống nơi đây, ngắm nhìn những người dân đang phơi quần áo, quét nhà, ghé vào một quán cà phê rồi bắt chuyện chém gió với chủ quán, tranh thủ hỏi tư vấn mấy chỗ hay hay, ….tất nhiên tôi biết không phải ai đến đây cũng để làm điều đó, bởi có lẽ họ còn phải đang bận tâm tìm xem quảng trường Piazza San Marco ở đâu để hì hục chụp cho mình những bức ảnh tuyệt đẹp. Còn tôi thì vẫn đang đủng đỉnh lảng vảng ở những khu phố thậm chí có thể gọi là ổ chuột này. Đi bộ một thôi một hồi thì cũng phải tìm chỗ nào dừng chân nghỉ một lát. Thật là đúng lúc, tôi rơi ngay vào quảng trường San Margherita, một nơi mà có lẽ nhiều người bản địa Venice hơn là khách du lịch. Quá tốt! Chẳng phải đó là một cơ hội tuyệt vời để hòa mình vào văn hóa bản địa đó sao? Nằm khá gần trường đại học Università Ca’ Foscari, quảng trường này là nơi lưu đến ưa thích của tầng lớp sinh viên Italia. Ở thành phố Venice này, những quầy bar dành cho sinh viên khá phổ biến và người Venice gán cho nó cái tên bacaro.
Đến Venice, sẽ thật là thú vị nếu có thể ghé qua một quầy bar địa phương kiểu bacaro này và nhâm nhi một loại thức uống cũng rất chi là địa phương : spritz. Đây là lời khuyên tôi lĩnh hội được nhờ việc bắt chuyện ngẫu nhiên với người dân ở đây. Công thức pha chế của loại thức uống cocktail này : một chút rượu vang trắng sủi bọt, một chút campari, một chút đường, một quả ô liu và một lát chanh và vài viên đá. Và rồi bạn thưởng thức nó!
Nhâm nhi xong một ly spritz, tôi tiếp tục hành trình khám phá khu phố Dorsoduro. Nếu như hôm đầu tiên Thái Balô có dịp du ngoạn trên con sông Grand Canal và chiêm ngưỡng một loạt các cung điện xa hoa dọc sông thì hôm nay tôi lại có dịp ngắm nhìn con sông này ở một góc nhìn khác. Như đã nói ở phần I, hầu hết các tòa nhà dọc sông Grand Canal xưa kia đều được xây nên bởi những gia đình quyền quý, phất lên nhờ thương mại đường biển.
.jpg)
Chúng đều có cái tên được bắt đầu bằng Ca’, viết tắt của Casa (“ngôi nhà”), trong số đó là tòa nhà Ca’ Rezzonico. Đây là công trình duy nhất tôi tham quan trong số hơn một chục cái dọc sông Grand Canal. Giống như rất nhiều công trình kia, Ca’ Rezzonico đã được cải tạo và chuyển hóa thành một viện bảo tàng và mở cửa cho khách du lịch vào xem. Ngày nay, Ca’ Rezzonico chủ yếu là viện bảo tàng triển lãm tranh nghệ thuật vào giai đoạn thế kỷ XVIII
.jpg)
Tiếp tục lạc vào mê cung những con kênh, tôi chợt bắt gặp một khu xưởng sửa chữa thuyền gondola với cái tên squero San Trovaso. Cái tên squero là một từ địa phương ở Venice, biến tấu từ squadra, trong tiếng Ý có nghĩa là một ê-kíp. Với người Venice, squero ám chỉ một êkíp thợ chuyên về một nghề nào đó, ở đây là nghề sửa chữa tàu bè. Theo như người ta nói, đây là một trong 3 xưởng sửa chữa gondola duy nhất còn sót lại và cái này là lâu đời nhất, có từ thế kỷ XVII. Ngày ấy, có đến 10.000 thuyền bè bằng gỗ chạy ngược chạy xuôi như mắc cửi trên các con sông của Venice.
Và các bạn biết đấy, thuyền bè với người Venice giống như xe hơi vậy. Nhiều “xe hơi” thì cũng phải có gara để sửa chữa chứ. Thế nên xưởng squero đóng vai trò như một gara, nơi 10.000 chiêc thuyền bè kia được đưa đến để bảo trì bảo dưỡng. Vào thời hoàng kim của Venice, để có thể hấp thụ được 10.000 thuyền bè thì cũng phải cần huy động đến hơn 100 xưởng squero nằm rải rác ở khắp các khu phố. Còn ngày nay, chỉ còn sót lại 350 thuyền gondola đang chạy trên khắp Venice đều được đưa về đây để trùng tu. Trong bài viết này Thái Balô sẽ không nói quá nhiều đến thuyền gondola, bởi đã có bài viết “gondola – biểu tượng của Venice” miêu tả khá kỹ về chúng. Ngày nay, xưởng này không mở cửa tự do cho khách du lịch. Xưởng chỉ đón chào những nhóm người từ 15 người trở lên và phải đặt lịch tham quan trước. Vì thế, tôi chỉ có thể nhìn nó từ phía ngoài.
Khu phố Dorsoduro có lẽ là khu phố có kích thước lớn nhất của Venice, kéo dài suốt từ mặt sông Grand Canale đến mặt biển phía nam. Sau khi đi một thôi một hồi, tôi tiếp cận mặt phía nam của khu phố này, một dải đất dài khoảng 2km và người Venice gọi nó là Zattere, rất thích hợp cho việc tản bộ và thi thoảng những ngọn gió biển tạt vào mặt bạn, cảm giác thật là dễ chịu.
Dọc theo con đường Zattere chính là nơi mà các con tàu du thuyền khổng lồ từ khắp nơi cập bến đến đây. Những con tàu bự chiến kiểu Costa Crociere hay Celibrity Millenium, với sức chứa lên đến hơn 5000 khách đổ bộ vào thành phố Venice bé tí hon để rồi những lữ đoàn khách du lịch đồng loạt đổ bộ vào những tụ điểm du lịch của thành phố để tham quan trong ngày.
Tôi đã hai lần trong đời được chứng kiến cái cảnh những quân đoàn khách du lịch ấy “xâm lăng” và cảm giác thật là khủng khiếp. Lần đầu tiên là lần dẫn bố mẹ tôi tham quan chính Venice này vào tháng 08/2011 và lần thứ hai là vào tháng 10/2011 khi tham quan đảo Santorini của Hy Lạp.
Giới hạn của hành lang Zattere kéo dài đến một dải đất mang tên Punta Dogana, và nếu nhìn từ trên máy bay xuống, bạn sẽ có cảm giác nó giống như một cái neo tàu biển đâm thẳng ra ngoài khơi. Mũi Punta Dogana rất dễ nhận ra bởi đây là nơi có thể nhìn thấy con sông Grand Canal hội tụ với quảng trường Piazza San Marco. Trong tiếng Ý, dogana có nghĩa là hải quan. Mũi Punta Dogana có tên như vậy vì chức năng hải quan của nó trong quá khứ. Là một thành phố sống và tồn tại nhờ thương mại đường biển, tất cả những mặt hàng từ khắp nơi, trước khi được tuồn vào trong trung tâm thành phố thì phải qua sự kiểm duyệt của cơ quan hải quan ở đây. Ngày nay, tòa nhà cơ quan này đã được cải tạo và chuyển hóa thành một viện bảo tàng trưng bày tranh nghệ thuật tư nhân, do một tên đại gia người Pháp đứng ra bảo lãnh. Từ mũi Punta Dogana, bạn có thể có cái nhìn toàn cảnh tháp chuông Campanile cùng với tòa nhà quốc hội Palazzo Ducale bên kia sông. Từ bên này sông sang bên kí sông không khó, chỉ cần bước qua cây cầu Ponte Accademia là bạn đã có thể qua sông.
Thái balo.
Thái balo.
.jpg)
.jpg)
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét