Hồi ký du lịch Thái Lan 2014 (Phần 3)


Bản thân tôi biết đến cái tên Chiang Mai lần đầu tiên hồi còn học lớp 5, tương ứng với thời kỳ Chiang Mai tổ chức SEA GAMES và hình như cũng là năm thành phổ tổ chức lễ kỷ niệm 700 năm thành lập. Quay trở lại vào năm 1296, đó là năm thành lập của vương quốc Lanna, một vương quốc phồn vinh nằm phía bắc Thái Lan và nay là lãnh thổ Chiang Mai. Cách đây vài trăm năm, lãnh thổ nước Thái Lan bây giờ bị chia cắt thành nhiều vương quốc nhỏ lẻ khác nhau, một phần thuộc đế chế Angkor, một phần thuộc vương quốc Ayutthaya phía nam, một phần thuộc vương quốc Lanna phía bắc và một phần thuộc vương quốc Miến Điện. Nếu xét trên phương diện ngôn ngữ và tộc người, có thể nói vương quốc Lanna phía bắc và Ayutthaya phía nam là tiền thân của vương quốc Thái Lan ngày nay. Vương quốc Lanna khá phồn thịnh trong vòng 3 thế kỷ rồi sau đó bị quân Miến Điện xâm chiếm vào thế kỷ 16. Họ còn lấn sâu thêm vào lãnh thổ Thái Lan và thôn tính cả vương quốc Aytutthaya nữa. Người Miến Điện ngự trị trên lãnh thổ Lanna phía Bắc Thái Lan trong vòng 2 trăm năm và điều nảy giải thích vì sao nghệ thuật kiến trúc của Chiang Mai có nhiều ảnh hưởng đến từ Myanmar. Mãi đến thế kỷ 18, khi vương quốc Siêm được hình thành thì các vị vua Thái Lan của triều đại mới đã đánh đuổi quân Miến Điện khỏi Chiang Mai và thống nhất đất nước. 

du lịch chiang mai; du lịch thái lan; song thaew; nói chuyện với nhà sư

Chúng tôi đến bến xe Chiang Mai rất sớm, tầm 05h sáng. Vào lúc này, mọi dịch vụ đều chưa mở cửa. Vì thế, ngoài những vị khách balô như chúng tôi thì chẳng còn ai khác. Bến xe mà chúng tôi đến nằm khá xa trung tâm, chắc là phải 3km. Vì thế, chắc chắn phải dùng một chuyến xe trung gian để có thể vào được thành phố. Tại Chiang Mai, phương tiện vận chuyển thông dụng nhất có lẽ là song thaew, một trong những đặc trưng của thành phố này. Không khó để nhận ra những loại xe này vì nó có màu đỏ đặc trưng. Có cái tên như vậy vì trong tiếng Thái, song thaew có nghĩa là “hai hàng ghế”, phản ánh đúng cấu trúc của loại xe này. Chuyến xe Song thaew mà chúng tôi đi không có bao gồm trong giá xe giường nằm Bangkok // Chiang Mai. Vì thế, chúng tôi phải trả 50baht mỗi người, dù sao thì cũng không phải là cái giá quá cao. Ấy thế mà vẫn có 2 vị khách balô người Tây Ban Nha nhất quyết không muốn trả khoản tiền này, mà sẵn sàng ngồi chờ mốc mỏ thêm hơn 1 tiếng nữa để đón chuyến xe miễn phí. Có thế mới biết có nhiều loại du khách Tây, và cũng có những thể loại... chuối như cặp du khách Tây Ban Nha này. 
du lịch chiang mai; du lịch thái lan; song thaew; nói chuyện với nhà sư
Có một sự đối lập không hề nhỏ giữa Bangkok, một thành phố đông đúc và tấp nập, và Chiang Mai, một thị trấn yên ắng. Sự đối lập ấy còn là trên khía cạnh địa lý nữa: Bangkok, thành phố đồng bằng còn Chiang Mai là một thị trấn vùng núi. Khí hậu trong lành và sự yên tĩnh là một trong những điểm mạnh nhất của Chiang Mai và biến nó thành một trong những điểm đến thu hút khách du lịch hàng đầu Đông Nam Á. Rất nhiều du khách quốc tế thuê nhà dài ngày và lưu trú tại đây rất lâu, khoảng vài tháng. Cho đến thời điểm hiện tại, ngoài Chiang mai thì tôi mới chỉ biết đến đảo Bali, cũng là một nơi thu hút đối tượng khách như thế.
du lịch chiang mai; du lịch thái lan; song thaew; nói chuyện với nhà sư
Trung tâm phố cổ Chiang Mai khá nhỏ, chỉ khoảng 4km nằm gói gọn trong một hệ thống tường thành bằng gạch nung và hệ thống kênh rạch bao quanh. Vì từng là một vương quốc lấy đạo Phật làm quốc giáo, bên trong khu phố cổ Chiang Mai còn sót lại rất nhiều đền chùa cổ rất đẹp và rất linh thiêng. Tuy nhiên, không phải ai đến đây cũng chỉ để chăm chăm vào thăm đền chùa. Điều thu hút họ là sự đa dạng của những hoạt động du lịch xung quanh Chiang Mai: làng dân tộc, cưỡi voi, tour nấu ăn, massage, trekking, cửa hiệu thủ công mỹ nghệ, biểu diễn nghệ thuật. Với nhiều sự lựa chọn như vậy, không quá khó hiểu khi thấy đa phần du khách đến đây để tham gia những hoạt động đó, thay vì chỉ đi bộ khám phố cổ Chiang Mai. Câu nói: “chỉ cần một ngày là quá đủ để thăm mọi thứ” là một câu nói phổ biến của dân phượt khi họ đặt chân đến đây. Thực tế đúng là như vậy. Tuy có thâm niên vài trăm năm, khuôn viên di tích cổ của Chiang Mai gói gọn trong 4km thành cổ và bên trong chủ yếu là một quần thể nhà cổ và chùa cổ chứ hầu như không có một địa danh hay tòa nhà nào nổi bật lên hẳn như kiểu tháp Eiffel hay tháp nghiêng Pisa. Vì thế, chương trình ngày đầu tiên của chúng tôi ở đây là chỉ dành buổi sáng để khám phá khu vực di tích cổ rồi buổi chiều sẽ rong ruổi tham quan những địa danh du lịch xung quanh Chiang Mai. Tính sơ bộ tổng chiều dài mà chúng tôi sẽ phải thực hiện lên đến hơn 60km nên chúng tôi lựa chọn phương án thuê xe máy, vừa chủ động và giá cả cũng phải chăng. 
du lịch chiang mai; du lịch thái lan; song thaew; nói chuyện với nhà sư
Lonely Planet không cung cấp nhiều thông tin về các điểm có thể thuê được xe máy nhưng có nói rằng giá cả rất phải chăng, chỉ tầm từ 150-250 baht. Sau khi làm thủ tục nhập phòng, chúng tôi tản bộ loăng quăng trong nội thành để tìm cửa hàng cho thuê xe máy. Trông thấy một văn phòng có tên “Tourist Information”, chúng tôi tưởng là văn phòng tư vấn du lịch của thàn phố nên chui vào hỏi. Hóa ra đây cũng chỉ là một trong vô số văn phòng bán tour tư nhân, âu cũng là điều hay vì tôi tìm hiểu được thông tin về tour cưỡi voi cũng như giờ khởi hành các chuyến xe giường nằm quay trở lại Bangkok. Vậy là chí ít đã có plan rồi. Chúng tôi tiếp tục đi bộ thêm hơn 100m nữa thì ngay bên cạnh là một cửa hàng cho thuê xe máy, 150 baht/ngày với điều kiện hoàn trả trước 21h00, một chiếc Honda tay ga. Quá tốt! 

So với Bangkok, cuộc khám phá khu di tích cổ thành Chiang Mai không mang tính len lỏi vào từng ngõ phố. Thực ra, một phần cũng là do chủ ý của tôi, dưới vai trò là leader của nhóm. Cá nhân tôi, mặc thù thừa nhận vẻ đẹp thanh bình của Chiang Mai, nhưng cũng đã mất đi phần nào tính tò mò bởi phong cách kiến trúc nơi đây không có gì mới so với tôi nữa, bởi nó có nhiều điểm tương đồng với thành phố Luang Prabang bên nước Lào lân cận. Vì lý do này, tôi chỉ cho các bạn đi thăm thí điểm một vài chùa chiền rồi sau đó tập trung khám phá bên ngoài trung tâm Chiang Mai. Cũng không có gì đáng ngạc nhiên về sự tương đồng giữa Chiang Mai và Luang Prabang bởi xưa kia, cả phía bắc nước Lào và Thái Lan đều đã từng là lãnh thổ của một vương quốc đồng nhất có tên là Lanna. Vương quốc này đã phát triển rất thịnh vượng vào những thế kỷ 15-16 và đã cho ra lò một trường phái nghệ thuật kiến trúc đặc trưng của riêng mình. Sự hiển thị rõ ràng nhất của nét nghệ thuật Lanna nằm ở việc xây dựng các công trình kiến trúc chùa chiền. Dù ở Chiang Mai hay Luang Prabang, tôi đều thấy những nét na ná giống nhau. Trong số các ngôi đền mang đậm chất nghệ thuật Lanna, phải kể đến Wat Phra Singh.
du lịch chiang mai; du lịch thái lan; song thaew; nói chuyện với nhà sư
Được xây dựng vào thế kỷ 14, ngôi đền này được cho là nơi đầu tiên cất giấu pho tượng ngọc của Đức Phật, một kiệt tác đã từng phiêu lưu nhiều nơi trước khi được rước về thủ đô Bangkok và tọa lạc trong Chùa Ngọc ngày nay.  Một trong những mô típ đặc trưng nhất của trường phái kiến trúc Lanna nằm ở những lớp mái ngói lợp nhiều tầng, thông thường là 3 lớp chồng lên nhau. Cả 3 lớp ngói này được thiết kế theo kiểu uốn cong khiến người ta cảm giác như 3 quyển sách mở ra rồi úp xuống trồng lên nhau. Tất cả những gì nổi bật nhất về phần kiến trúc bên ngoài đều tập trung hết vào phần ngói này, từ vật liệu xây dựng đến độ tinh xảo của điêu khắc. 
du lịch chiang mai; du lịch thái lan; song thaew; nói chuyện với nhà sư
du lịch chiang mai; du lịch thái lan; song thaew; nói chuyện với nhà sư
du lịch chiang mai; du lịch thái lan; song thaew; nói chuyện với nhà sư
du lịch chiang mai; du lịch thái lan; song thaew; nói chuyện với nhà sư
Khác với các công trình kiến trúc Phật giáo dòng đại thừa của Việt Nam hiện nay, với khuynh hướng sáp nhập các tòa nhà với nhau, những ngôi chùa ở Chiang Mai có khuynh hướng chia rẽ hơn. Ví dụ: khu để thờ phật thì nằm một chỗ, khu để sư tụng kinh nằm riêng, khu thư viện nằm riêng, khu tu viện nằm riêng, khu nghĩa trang dành cho dân thường nằm riêng, khu tháp xá lợi nằm riêng vv... Và tất cả nằm san sát nhau để tạo lên một quần thể tổng thể mà người Thái gọi là Wat. 4 bờ tường rào xung quanh hoàn thiện nốt quần thể kiến trúc tôn giáo này.  
du lịch chiang mai; du lịch thái lan; song thaew; nói chuyện với nhà sư
Nếu đi vào bên trong sảnh chính của ngôi đền này, bạn sẽ bị ấn tượng bởi sự sặc sỡ và hoành tráng của nó. Và nghệ thuật trang trí của ngôi đền này cũng rất đặc trưng Lanna, tập trung vào việc sử dụng rát vàng, gỗ téc và phủ lớp sơn mài màu thổ huyết lên bề mặt gỗ. 
du lịch chiang mai; du lịch thái lan; song thaew; nói chuyện với nhà sư
Tiếp theo sau Wat Phra Singh, chúng tôi thăm một ngôi đền xếp thứ hai có tên là Wat Chedi Luang. Chedi Luang trong tiếng Thái có nghĩa là “Đại tháp xá lợi”, nguyên nhân là khi khởi công ngôi đền này người ta cho xây một ngọn tháp xá lợi bằng gạch nung rất to. Và bên trong đã từng là nơi tọa lạc của pho tượng ngọc của Đức Phật. Nhưng không may là một trận động đất vào thế kỷ 16 đã phá hủy kha khá khuôn viên ngôi chùa và khiến cho người ta phải cho di rời pho tượng đi nơi khác. Pho tượng này sau một thời gian “phiêu lưu”, cuối cùng đã tọa lạc ở chùa ngọc ở Bangkok.   
du lịch chiang mai; du lịch thái lan; song thaew; nói chuyện với nhà sư
Ngày nay, với sự giúp đỡ của Nhật Bản và Unesco, những phần nào bị động đất phá hủy (đặc biệt là phần ngọn) đã được trùng tu lại. Những bậc thang dốc đã được sửa chữa để giúp du khách có thể mường tượng được vẻ đẹp xưa kia của nó. Tuy rằng du khách không được trèo lên các bậc thang này, chúng ta vẫn có thể nhìn thấy pho tượng Phật dát vàng nằm trên đỉnh, đúng vị trí mà pho tượng ngọc đã từng tọa lạc trước đây.

Chúng tôi quyết định thăm đền Wat Chedi Luang không nhất thiết bởi vì đây là địa danh nổi tiếng thứ hai trong khuôn viên thành cổ Chiang Mai mà là vì cơ hội được giao lưu nói chuyện với các vị sư đang học tại đây. Theo như Lonely Planet, vào tầm gần trưa, các vị sư đến giờ tan học và thường ngồi nán lại dưới bóng râm trong khuôn viên ngôi đền này hoặc để ôn bài hoặc để rèn luyện tiếng Anh bằng cách giao lưu với các du khách quốc tế đến đây. Tôi không ngần ngại đến gần tiếp cận một tốp sư chạc tầm 20 tuổi với hi vọng sẽ tìm hiểu thêm về đời sống sư của họ. 
du lịch chiang mai; du lịch thái lan; song thaew; nói chuyện với nhà sư
Tôi đã từng có dịp giao lưu với các vị sư học sinh ở Campuchia và Lào và nhận thấy rằng cuộc sống sư trẻ ở Chiang Mai này cũng có nhiều điểm tương đồng. Nếu như xưa kia, các vị sư chỉ biết dành cả cuộc đời tu hành của mình dưới dạng ở ẩn thì ngày nay họ đã có nhiều cơ hội tiếp xúc với thế giới bên ngoài hơn. Cùng với sự tiến hóa của công nghệ, các vị sư trẻ ngày nay có quyền sở hữu máy tính, điện thoại di động và học những môn học văn hóa và khoa học ngoài lĩnh vực Phật giáo: sinh học, triết học, và tất nhiên là ngoại ngữ. Và một điều quan trọng nữa: mỗi một công dân Thái đều có thể trở thành sư một thời gian nhất định và họ có thể trở lại cuộc sống trần tục bất cứ khi nào họ muốn. Đây là một điểm chung mà tôi thấy ở cả Lào và Campuchia. Và một điều trùng hợp đó là cả ba quốc gia này đều theo dòng đạo Phật tiểu thừa.
du lịch chiang mai; du lịch thái lan; song thaew; nói chuyện với nhà sư
Không khó để bắt gặp cảnh một vị sư gọi điện về nhà hỏi thăm sức khỏe gia đình. Hình thức bên ngoài là sư, nhưng thực ra rất nhiều trong số họ cũng chỉ là những chàng trai, cậu bé bình thường, theo cuộc sống tu hành trong một thời gian nhất định để rèn luyện bản thân thành những công dân tốt hơn.

Vị sư trẻ tuổi mà tôi có dịp nói chuyện chạc tầm 20 tuổi và đã đi theo cuộc sống kiểu sư từ 11 năm nay. Mặc dù không nói toạc móng heo ra nhưng có vẻ như cậu ta đến từ một gia đình có hoàn cảnh kinh tế khó khăn. Ở bên Thái Lan này, theo cuộc sống tu hành trong chùa cũng là một cách để con em các gia đình khó khăn có điều kiện theo học một chương trình giáo dục miễn phí. Vị sư trẻ tuổi này là một ví dụ điển hình như vậy. Cậu ta có vẻ không có ý định dành cả đời cho nghiệp tu hành mà sẽ quay trở về cuộc sống trần tục bình thường và theo học một trường đại học chuyên về quản trị kinh doanh. Theo như lời cậu ta nói, bất cứ ai đã từng dành một thời gian dài làm sư thì khi quay trở về xã hội bình thường đều được cộng đồng nể nang. Đây cũng là một điều mà tôi nhận thấy bên Lào.

Một khi chấp nhận hòa mình theo lối sống của sư, các chàng trai trẻ Thái Lan sẽ phải tuân theo khuôn khổ cuộc sống tu hành một cách tuyệt đối. Hàng ngày, họ sẽ phải dậy sớm lúc 4h sáng, đi tụng kinh gõ mõ trong vòng 1 tiếng. Sau đó là 1 tiếng tĩnh tâm thiền. Khoảng 6h sáng, họ bắt đầu tỏa đi nhiều nơi trên địa bàn thành phố để đi khất thực với mục đích tập hợp thức ăn dành cho ngày hôm đó. Họ chỉ được ăn sáng và tối. Đối với các vị sư trẻ mới theo nghiệp tu hành thì sẽ dễ thở hơn với hệ thống các nội quy vì họ chỉ phải tuân theo 10 luật lệ. Còn đối với một vị sư tu hành ở mức cao hơn, họ phải tuân theo khoảng 270 điều lệ. Vị sư trẻ nói với tôi rằng những điều lệ này rất khắt khe và đôi khi bản thân cậu ta cũng cảm thấy khó khăn trong việc tuân thủ một cách tuyệt đối những luật lệ đó, ví dụ như việc cấm không được ngắt lá từ một chiếc cây còn đang sống. OK cái này tuy khó nhưng dù sao vẫn có thể tuân theo được. Nhưng cái còn khó hơn nữa là việc nghiêm cấm những vị sư trẻ không được chạm vào nữ giới trong thời gian tu hành. Thoạt đầu, bạn có thể nghĩ đây là việc bình thường đối với một vị sư tu hành. Ừ thì đúng là điều đó có vẻ như bình thường trong môi trường tu hành ở Việt Nam chúng ta. Nhưng như đã nói ở trên, trên đất Thái Lan này, không phải ai cũng đi tu với mục đích trở thành sư cả đời. Vẫn có những chàng trai trẻ chi đi tu một thời gian để rèn luyện bản thân rồi sau đó quay trở lại cuộc đời phàm tục. Họ cũng chỉ là một công dân bình thường như bao người khác, cũng có gia đình. Và điều khó khăn nhất mà họ phải trải qua, như vị sư 20 tuổi mà tôi nói chuyện, đó là việc không thể ôm chầm lấy mẹ mình từ 11 năm nay, đơn giản vì luật Phật pháp nghiêm cấm chạm vào nữ giới.

Sau khi kết thúc cuộc nói chuyện với sư thì đã quá trưa, chúng tôi nhanh chóng phóng xe đến một cửa hàng địa phương và đầu chiều chuyển hướng khám phá ngoại thành. Những địa danh mà chúng tôi ghé thăm ít nhiều cũng liên quan đến chùa chiền. Quả là không hổ danh xứ sở của hơn 700 ngôi đền chùa. Chiều hôm nay, chúng tôi thăm được 2 chỗ: Wat Suan Dok và Doi Su Thep. 
du lịch chiang mai; du lịch thái lan; song thaew; nói chuyện với nhà sư
Đặc điểm của đền Wat Suan Dok rất dễ nhận ra bởi hàng loạt các ngọn tháp xá lợi màu trắng muốt nằm san sát gần nhau. Đây không phải là những ngọn tháp xá lợi chứa những gì cọn lại của Phật, mà là của các thành viên hoàng gia, vào thời kỳ Chiang Mai còn là thủ đô của vương quốc Lanna. Wat Suan Dok vào thế kỷ 15 đã từng là khuôn viên vườn thượng uyển dành cho hoàng gia.  Đó là lý do vì sao đền có tên là Suan Dok, trong tiếng Thái có nghĩa là “vườn hoa”.

Điểm mạnh của Chiang Mai chính là vị trí địa lý gần rừng núi nên rất thích hợp cho các cuộc dã ngoại trong ngày. Chỉ cần ra khỏi trung tâm thành phố chừng 10 phút xe máy là bạn đã rơi vào một thế giới hoang dã với cây cối um tùm và đồi núi trùng điệp. Lác đác đây đó là những con suối chảy róc rách hay những ngọn đồi nước khoáng. Một trong những ngọn đồi mà chúng tôi tham quan trong buổi chiều là Doi Suthep, điểm du lịch nổi bật nhất của Chiang Mai, cách trung tâm thành phố khoảng 13km về phía tây bắc.

Theo truyền thuyết kể lại, ngôi đền này được xây dựng vào cuối thế kỷ 14 sau khi một vị sư tìm được một mẩu xương được cho là phần bả vai của Phật Tổ. Phần xương được nhà vua chia làm hai phần và buộc một phần vào lưng một con voi trắng rồi thả nó vào rừng. Con voi này được phép đi lại thoải mái ở bất đâu nó muốn. Một ngày, nó men theo sườn đồi Su Thep leo lên đỉnh, kêu rống lên 3 lần, quay vòng tròn 3 vòng, quỳ xuống rồi chết. Nhà vua coi đó như một điềm thiêng và cho xây ngôi đền hiện tại đúng ở vị trí con voi chết. Đó là lý do vì sao ngày nay, chúng ta vẫn còn thấy một ngôi miếu thờ con voi này.
du lịch chiang mai; du lịch thái lan; song thaew; nói chuyện với nhà sư
Khi đến một bãi đỗ xe, đó là báo hiệu cho biết chúng tôi đã đến quần thể đền Doi Su Thep. Đến đây, tất cả đều phải để lại ôtô xe máy và tiếp tụ cuốc bộ leo lên đỉnh. Có hai phương án dành cho du khách, hoặc leo 300 bậc thang hoặc sử dụng dịch vụ cáp treo. Nhận thấy rằng số lượng bậc thang ít như vậy thì cũng chẳng mệt cho lắm nên chúng tôi chọn phương án đầu tiên. Trước khi tiến hành cuộc leo thang, bạn sẽ được đón chào bởi 2 con rắn thần Nagas, một biểu tượng rất đặc trưng của đạo Phật vì theo truyền thuyết con rắn này đã từng bảo vệ Đức Phật tránh khỏi cơn đại hồng thủy. 
du lịch chiang mai; du lịch thái lan; song thaew; nói chuyện với nhà sư
Khi kết thúc xong 300 bậc thang, đó là lúc chúng tôi xâm nhập vào khu vực linh thiêng nhất của ngôi đền Wat Phrathat với tòa tháp xá lợi được mạ 100% bằng vàng. Thời điểm chúng tôi vào đúng lúc trời nắng và vì thế ánh sáng rọi vào bề mặt tháp càng làm tăng thêm tính linh thiêng và huyền ảo của ngôi đền. Mặc dù là một trong những địa danh du lịch thu hút khách du lịch nhiều nhất thành phố, Wat Phrathat vẫn là một di tích Phật giáo linh thiêng với nhiều tín đồ đến đây thắp hương và cầu nguyện. Điều đó có thể được thấy rõ qua dòng người đốt nến, rung chuông. Phật tử tin rằng rung chuông tương đương như việc tỏ lòng thành với Đức Phật và sẽ được ban phước lành. Đó là lý do vì sao tại đây lại có nhiều chuông treo như vậy.  

du lịch chiang mai; du lịch thái lan; song thaew; nói chuyện với nhà sư
du lịch chiang mai; du lịch thái lan; song thaew; nói chuyện với nhà sư
du lịch chiang mai; du lịch thái lan; song thaew; nói chuyện với nhà sư
du lịch chiang mai; du lịch thái lan; song thaew; nói chuyện với nhà sư
Chúng tôi quay trở lại trung tâm Chiang Mai và xế chiều. Nếu như ban ngày là một Chiang Mai có vẻ yên tĩnh thì buổi tối là một bộ mặt náo nhiệt hơn với sự góp mặt của khu chợ đêm, thường được du khách biết đến với cái tên Chiang Mai Night Bazaar. Không đi bằng xe máy nữa, chúng tôi quyết định bắt xe song thaew để đến khu chợ giời. Đối với những chặng ngắn trong nội thành thì song thaew chính là phương tiện tiết kiệm chi phí nhất. Với mỗi cự ly trung bình khoảng 1-2km, giá thành cho  một cuốc xe vào tầm 20 baht. Xe song thaew nhan nhản khắp nơi nên bạn sẽ không phải đợi quá lâu, chắc chỉ tầm 5 phút tối đa là vẫy được một xe vào. Vào buổi tối thì có thể sẽ đắt hơn một chút, tầm 30-40 baht. Những vị tài xế thông thường không giỏi tiếng anh lắm nên tốt nhất là bạn nên học thuộc địa điểm mà bạn muốn đi hoặc ít nhất là chỉ cho anh ta điểm đó trên bản đồ. 
du lịch chiang mai; du lịch thái lan; song thaew; nói chuyện với nhà sư
Chợ đêm Night Bazaar có lẽ là hoạt động về đêm đáng kể nhất của Chiang Mai này và nếu như không có nó thì chắc thành phố này sẽ trở lên buồn như chấy cắn mất. Lợi thế của khu chợ này là nằm liền kề với khu vực thành cổ, tọa lạc trên những trục đường lớn như Chan Klan road, Tha Pae và Sri Donchai road. Không phải ngẫu nhiên mà người ta lấy cái tên Bazaar để đặt cho khu chợ đêm này. Nếu như các bạn đọc bài viết của tôi về Thổ Nhĩ Kỳ hay Trung Đông thì sẽ nhận thấy rằng từ bazaar thường ám chỉ những khu chợ giời rất rộng lớn, xuất hiện ở các quốc gia Trung Đông vào thời kỳ hoàng kim của con đường tơ lụa. Những phái đoàn caravan chở hàng hóa từ Trung Quốc xa xôi, băng qua rất nhiều quốc gia trung gian để rồi cập bến đến những khu chợ thương mại của Thổ Nhĩ Kỳ, Ai Cập, Syria để trao đổi hàng hóa. Một con đường thương mại tương tự như vậy cũng đã từng tồn tại ở khu vực Đông Nam Á, đó là con đường nối giữa tỉnh Vân Nam (Trung Quốc) với phía bắc Thái Lan, Myanmar và nối ra vịnh Bengan phía đông của Ấn Độ. Chiang Mai, với tư cách là thủ đô của vương quốc Lanna đã từng là một mắt xích rất quan trọng trong hệ thống con đường thương mại này. Vì sự tương đồng về đặc điểm giữa con đường tơ lụa Trung Quốc – Trung Đông – Địa Trung Hải và con đường thương mại Vân Nam – Thái Lan – Miến Điện - Ấn Độ mà người ta mới tạm mượn cái tên bazaar để ám chỉ sự phồn thịnh của khu chợ giời Chiang Mai. 
du lịch chiang mai; du lịch thái lan; song thaew; nói chuyện với nhà sư
Thông thường, ngay từ lúc 5h chiều là người ta đã rục rịch chuẩn bị mở gian hàng nhưng hoạt động của khu chợ này chỉ trở lên sầm uất bắt đầu từ lúc 7h tối. Nói là chợ đêm nhưng thông thường, khoảng 10h tối là khu chợ đã vãn đi khá nhiều vì người bán hàng ở đây thường đóng cửa khá sớm. Chúng tôi quyết định đến khu chợ này tầm 7h tối, nhân tiện ăn tối tại một quán nằm bên trong khuôn viên. Khác với hoạt động về đêm của Bangkok, khu chợ đêm của Chiang Mai có vẻ đỡ xô bồ hơn, và tập trung hơn vào những mặt hàng mang tính chất nghệ thuật, thủ công mỹ nghệ, mặc dù vẫn còn đó những thể loại quần áo và đồ souvenir rẻ tiền made in china. 
du lịch chiang mai; du lịch thái lan; song thaew; nói chuyện với nhà sư
du lịch chiang mai; du lịch thái lan; song thaew; nói chuyện với nhà sư
du lịch chiang mai; du lịch thái lan; song thaew; nói chuyện với nhà sư
Ấn tượng lớn nhất của tôi về khu chợ Night Bazaar chính là sự tồn tại song song và chung sống rất hài hòa giữa những đặc khu dành cho các phân khúc khác nhau. Tại đây, việc một gian hàng chuyên bán đồ xa xỉ nằm cạnh một gian hàng đồ rẻ tiền ngay bên cạnh là chuyện hoàn toàn bình thường. Một tòa nhà thương mại tầm cỡ như Tràng Tiền Plaza vẫn nằm chung sống hòa bình với những sạp hàng bán đồ lưu niệm rẻ tiền quây xung quanh. Đây là một điểm mà có lẽ bạn sẽ không bao giờ thấy ở Việt Nam. Hãy nhìn vào Hà Nội mà xem, ông Vincom thì nằm lẻ loi một chỗ, còn ông Đồng Xuân thì lại nằm ở một chỗ khác. Sẽ chẳng bao giờ có chuyện hai ông này nằm cạnh nhau đâu. Quay trở lại với Night Bazaar, mặc dù là một mê cung các thể loại hàng hóa nhưng vẫn tồn tại một sự phân hóa nhất định giữa các khu vực. Tại khu vực Vieng Ping Night Bazaar, bạn sẽ dễ có khuynh hướng tìm thấy các mặt hàng đồ cổ hoặc giả cổ và các loại đồ thủ công mỹ nghệ hơn. 
du lịch chiang mai; du lịch thái lan; song thaew; nói chuyện với nhà sư
du lịch chiang mai; du lịch thái lan; song thaew; nói chuyện với nhà sư
Đến với Kalare Centre hay Anusarn Market thì có vẻ như là khu vực chuyên cho ăn uống nhiều hơn mặc dù vây kín xung quanh cũng là vô vàn các thể loại sạp hàng bán đủ các thể loại đồ. Còn đến với Chang Klan Plaza, bạn sẽ thấy những điểm tương đồng với Tràng Tiền Plaza, chỉ bán các thể loại đồ xa xỉ như đồng hồ Thụy Sỹ và thời trang Italia, nước hoa Pháp. Sau đó thì còn có thêm một số đặc khu nữa mà tôi không nhớ tên, chuyên về đồ thảm trải kiểu dáng Trung Đông cùng với hệ thống nhà hàng chuyên phục vụ khách Trung Đông với các món ăn đạo Hồi.

Chúng tôi hòa mình vào dòng người tấp nập và thỏa thích ngắm nhìn những món hàng bắt mắt trong vòng vài giờ đồng hồ trước khi quay trở lại khách sạn vào tầm 11h đêm, kết thúc ngày đầu tiên ở Chiang Mai.

Thái balo 


Unknown

Phasellus facilisis convallis metus, ut imperdiet augue auctor nec. Duis at velit id augue lobortis porta. Sed varius, enim accumsan aliquam tincidunt, tortor urna vulputate quam, eget finibus urna est in augue.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét