Theo chương trình dự kiến, ngày thứ hai của chúng tôi tập trung vào mảng sông nước, tức là buổi sáng đi thăm chợ nổi Damnoen Saduak rồi buổi chiều quay lại Bangkok đi du thuyền trên sông Chao Phraya. Chợ nổi là một trong những nét đặc trưng nhất của nước Thái Lan và xứng đáng nằm một phần trong chuyến đi du lịch bụi của bất cứ ai. Thương mại qua đường sông nước từ lâu đã là một trong những nguồn động lực khiến kinh tế Thái Lan phát triển để trở thành một trong những cường quốc trong khu vực Đông Nam Á. Còn nhớ lại vào những thế ký 15-18, nhờ vị trí địa lý giáp biển, các con sông lớn của Thái Lan như Chao Phraya đã tạo điều kiện cho các con tàu lái buôn nước ngoài xâm nhập sâu hơn vào trong lãnh thổ đẻ giao lưu thương mại với các thương nhân địa phương. Kể từ đó, trao đổi buôn bán từ thuyền bè này sang thuyền bè khác đã trở thành một đặc thù của Thái Lan nói riêng và các vương quốc miền sông nước nói chung, trong đó phải kể đến đế quốc Angkor và vùng đồng bằng sông Cửu Long của nước ta. Trong những điều kiện thuận lợi như vậy, việc nảy sinh ra các khu chợ nổi như Damnoen Saduak là một hệ quả hoàn toàn lôgích.
Ngày nay, trên đất Thái Lan còn sót lại khoảng 4-5 năm khu chợ nổi như Damnoen Saduak, nằm rải rác chủ yếu ở các tỉnh giáp với biển vì được nối bằng đường sông. Chúng tôi chọn Damnoen Saduak vì khu chợ này được nối với thủ đô Bangkok bằng hệ thống xe buýt địa phương, nói chung là khá thuận lợi vì chỉ cách có 110km về phí Tây. Theo dự kiến, chúng tôi muốn bắt một chuyến xe buýt từ một bến xe cách trung tâm Bangkok chừng 8km bởi giá thành rất rẻ chỉ rơi vào tầm 80 baht/chiều. Nhưng thực tế đã diễn ra không đúng như dự kiến. Chúng tôi định bắt taxi ra bến xe thì cậu tài xế đã ngay lập tức chào mời đưa thẳng trực tiếp chúng tôi đến Damnoen Saduak luôn, với lý do để tiết kiệm thời gian. Thực ra chúng tôi thừa biết là nếu đi xe taxi kiểu gì chẳng đắt hơn so với đi xe buýt, chênh nhau tận vài trăm baht cơ mà. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, thấy việc tiết kiệm được đến 2 tiếng đồng hồ thì bỏ thêm tiền cũng hợp lý. 700 baht 2 chiều cho cả 3 chúng tôi, nghe cũng thấy xuôi xuôi tai. OK! Đi thôi.
Giá rẻ là vậy, cũng đã chấp nhận đi rồi, nhưng trong quá trình đi, tôi vẫn cảm thấy có điều gì đó không ổn ở đây. Tôi liên tưởng lại những cuốc xe taxi đi trong nội thành Bangkok và bắt đầu làm những phép tính để so sánh giá. Thử nhẩm lại nhé, một cuốc xe đi khoảng 3-4km trong nội thành là mất khoảng 50-80 baht. Với một khoảng cách 110km giữa Bangkok và Damnoen Saduak, dựa trên công thức tính công tơ taxi mà tôi học được, thì cuốc xe tổng cả đi cả về phải rơi vào tầm 1200 baht. 700 baht mà cậu kia tính cho chúng tôi thực sự là quá thấp, chắc chắn là lỗ. Vậy thì tại sao cậu ta vẫn chấp nhận đưa chúng tôi đi? Chúng tôi tìm được câu trả lời khi chiếc taxi ấy đưa chúng tôi đến trạm mua vé vào cửa khu chợ Damnoen Saduak. Và nguyên nhân là đây: taxi cùng một ê kíp cò mồi với đội thuê thuyền bè để chèo kéo khách du lịch và tài xế taxi sẽ được hưởng hoa hồng rất cao mỗi khi anh ta dẫn được khách đến nơi. Số tiền hoa hồng ấy hoàn toàn có thể bù lỗ cho cuốc xe từBangkok. Vậy cụ thể “nghệ thuật” chèo kéo khách này như thế nào?
Qua những thông tin tôi thu thập được từ Lonely planet, tôi được biết rằng có thể di xe buýt công cộng đến bến xe cách cổng chợ Damnoen Saduak chừng 1km. Đi bộ một lúc là bạn có thể xâm nhập vào trung tâm chợ rồi từ đây có thể thuê một chiếc bè gỗ để khám phá trong vòng 1 tiếng. Giá thành không quá 300baht/ thuyền / người và bạn thậm chí chỉ cần đi bộ cũng có thể khám phá được khu chợ này. Chí ít thì đó là kế hoạch ban đầu của chúng tôi. Thế nhưng, chúng tôi không biết được rằng chiếc xe taxi đã không đưa chúng tôi đến đúng cửa chính vào khu chợ này mà lại vào cổng phụ, nơi có những “ban quản lý” yêu cầu phải thuê thuyền của họ thì mới vào được chợ. Và éo le ở chỗ tại những công phủ này, không có bất cứ con đường bộ nào nối đến khu chợ Damnoen Saduak mà bắt buộc bạn phải thuê dịch vụ xuồng máy của họ thì mới có thể tiếp cận được chợ, dịch vụ ấy là 1200 baht/thuyền cho 1 tiếng. Nói tóm lại, một khi đã bị chui vào rọ, bị dẫn vào khu cổng phụ này, bạn sẽ chỉ có 3 sự lựa chọn: hoặc phải chấp nhận giá thành cao để đi xuồng của họ, hoặc quay trở về Bangkok ngay lập tức, hoặc tìm cách xâm nhập chợ nổi bằng một con đường khác. Thực ra, bản thân tôi đã nghi ngờ rằng sẽ có một cách khác để tiếp cận chợ nổi và có thể yêu cầu taxi chở đến đó. Thậm chí chúng tôi đã thẳng thắn yêu cầu như vậy với cậu tài xế nhưng chắc chắn cậu ta sẽ không làm thế rồi (vì sẽ bị lộ hết bài). Suy cho cùng, chúng tôi đành chấp nhận sử dụng dịch vụ xuồng máy, nhưng cũng phải mặc cả một thôi một hồi để đạt được thoả thuận 1000 baht/giờ.
Chiếc xuồng máy mà chúng tôi đi được người địa phương gọi là “James Bond boat” bởi nó nổi tiếng nhờ được sử dụng làm cảnh quay trong bộ phim The man with the golden gun vào năm 1974. Toàn bộ cảnh quay đều được diễn ra ở khu chợ Damnoen Saduak này và diễn viên chính trong bộ phim ấy là nam tài tử Roger Moore. Vậy đi thuyền này sẽ gợi nhớ lại cảnh quay trong phim? Không hẳn vậy vì tôi chưa từng xem bộ phim đó và cũng sẽ chẳng thể biết cái biệt danh James Bond boat nếu như không có ai đó kể cho tôi.
Trước khi xâm nhập vào khu vực chính của chợ nổi, chiếc thuyền máy đưa chúng tôi xem một vòng những khu dân cư nằm ở ngoại vi, những khung cảnh khá êm đềm với những dãy nhà sàn nổi nằm san sát hai bên các con kênh. Đôi khi, khung cảnh ấy khiến tôi liên tưởng đến sự hoà trộn giữa các con kênh ở Venise (Italia) và những ngôi nhà lụp sụp ở làng chài Kampong Phluk (Cambodia).
Nếu tính theo diện tích, Damnoen Saduak là khu chợ nổi lớn nhất Thái Lan và cũng là nổi tiếng nhất. Tuy nhiên, nếu như bạn là một vị khách khó tính, muốn tìm kiếm một trải nghiệm thực sự và muốn biết thế nào là một khu chợ truyền thống thì có lẽ Damnoen Saduak không phải là sự lựa chọn tối ưu nhất. Đành rằng đây là địa danh thu hút khách du lịch thuộc dạng nhất nhì nhưng rõ ràng du khách đến đây đều biết rằng nó được tạo ra như là một khu du lịch nhiều hơn là một khu chợ đúng nghĩa. Hãy nhìn vào tất cả các gian hàng bán đồ lưu niệm và hoa quả, tất nhiên là rất sặc sỡ về màu sắc và rất bắt mắt, nhưng tất cả chỉ dành riêng cho khách du lịch. Tại đây, bạn sẽ rất khó có thể tìm kiếm một khung cảnh thường ngày của một người Thái bình dân, bạn không thể tìm thấy những cảnh buôn bán tấp nập giữa người Thái với nhau. Tại Damnoen Saduak, chỉ có một chiều duy nhất: người Thái bán hàng cho khách du lịch, chấm hết.
Nói đên đây, tôi cũng phải nhắc lại rằng đây chỉ là tổng kết của riêng tôi, dựa trên trải nghiệm và những gì tôi nhìn thấy sau hơn 1 tiếng ngồi du ngoạn trên chiếc xuồng máy của bọn cò mồi. Damnoen Saduak là một khu vực rất rộng lớn, những gì tôi nhìn thấy có thể chỉ là một phần nhỏ và chưa thể bao quát hết hình ảnh tổng quan của nó. Còn một điều nữa phải nói đến, đó là thời điểm thăm khu chợ này. Theo như thông tin của Lonely Planet, thời điểm thích hợp nhất để đến đây là vào sáng sớm, trước 8h, bởi đó mới là thời điểm mà người địa phương gặp nhau buôn bán tấp nập. Còn chúng tôi lại đến nơi vào lúc 09h, tan tầm rồi chăng? Chẳng biết nữa nhưng theo nhãn quan của tôi, kể cá có đến đây sớm trước 8h thì e rằng cũng có có thể tìm thấy cái hồn của Damoen Saduak trong quá khứ nữa.
Chúng tôi quay trở lại Bangkok vào khoảng 2 giờ chiều, một khoảng thời gian vừa đủ để thăm quan những điểm khác của thủ đô. Chương trình buổi chiều có nhiều xáo trộn có với dự kiến. Chúng tôi không sử dụng dịch vụ xuồng máy để khám phá khu phố nổi Thonburi nữa và chỉ đơn thuần đi thuyền dọc theo sông Chao Phraya và thăm đền Wat Arun. Như đã nói trong phần trước, chúng tôi đã có một buổi chiều tuyệt vời khi có dịp đón hoàng hôn tại quầy bar Amorosa và ngắm nhìn Wat Arun toả sáng vào buổi tối. Còn ngày hôm nay, chúng tôi muốn áp sát và thăm kỹ hơn quần thể kiến trúc này.
Nằm ở bên kia sông Chao Phraya, gần như đối diện với hoàng cung, cách tốt nhất để tiếp cận được Wat Arun là đi phà từ bên này sang bên kia. Trạm phà Tha Tien là điểm xuất phát đơn giản nhất vì nó chỉ cách hoàng cung 1km và bạn chỉ phải trả 3 baht là đã có thể qua bên kia sông.
Được cho là biểu tượng thứ hai của Bangkok, sau quần thể hoàng cung - chùa Ngọc nhưng vé vào cửa Wat Arun rẻ hơn rất nhiều, chỉ có 50 baht. Vé vào cửa để vào một ngôi đền? Không có gì là bất thường trên đất Thái này, cái gì kinh doanh được và đem lại lợi nhuận thì họ kinh doanh hết, nhưng luôn trong tầm kiểm soát để đảm bảo tính linh thiêng của mỗi ngôi đền. Wat Arun vẫn là một trong những ngôi đền được người Thái sùng bái nhất. Tại đây, người ta vẫn cho tổ chức các sự kiện mang tính chất tôn giáo. Bản thân Wat Arun cũng là biểu tượng logo của hiệp hội du lịch Thái Lan cũng như được khắc trên một số đồng tiên xu.
Trước cổng vào là hai pho tượng hộ pháp. Cũng giống như những pho tượng bên trong chùa ngọc, đây là những vị thần xuất hiện trong truyền thuyết Ramayana phiên bản Thái Lan. Thêm một lần nữa, chúng ta được thấy sự pha trộn hài hòa giữa đạo Bà La Môn và đạo Phật trên đất Thái. Hai pho tượng hộ pháp xuất thân từ đạo Bà La Môn nhưng họ lại đang canh gác bảo vệ cho một ngôi đền của đạo Phật. Một chi tiết nữa cho thấy sự pha trộn của hai tôn giáo, đó chính là tên gọi của ngôi đền này. Mặc dù thờ Phật, nhưng Arun lại là một cái tên có xuất xứ từ đạo Bà La Môn. Theo như truyền thuyết của đạo này, Aruna là thần bình minh. Sở dĩ ngôi đền mang tên ấy là vì thời điểm vị vua Thái Lan Thaksin rời đô từ cố đô Ayutthaya đến Bangkok năm 1767 thì rơi đúng vào lúc bình minh. Chính vì lý do này, Wat Arun còn có tên gọi tiếng Anh là Temple of Dawn, hay là “đền bình minh”.
Nhìn trên khía cạnh kiến trúc thì đền Wat Arun thừa hưởng nhiều nét văn hóa từ Ấn Độ, đặc biệt là ở hình thù ngọn tháp này. Được thiết kế theo kiểu ngọn tháp có đỉnh nhọn hướng lên bầu trởi, Wat Arun mang những biểu tượng khá tương đồng với ngọn núi Meru của đạo Bà La Môn, chiếc cầu nối giữa thế giới loài người và thiên đàng. Những bậc thang dốc thẳng đứng biểu tượng cho những gian nan thử thách mà du khách phải trải qua để có thể trèo được lên đỉnh.
Nếu như đỉnh của ngọn tháp tượng trưng cho cổng trời thiên đàng thì phần đế của tháp tượng trưng cho các tầng mây. Có cả thảy 33 tầng mây, và mỗi một tầng mây được nâng lên bởi những vị thần Kinnaree và Yaksas trong truyền thuyết đạo Bà La Môn.
Mức độ tinh xảo của các họa tiết trên bề mặt tháp cũng là một đặc điểm nổi bật của Wat Arun. Nếu nhìn gần, bạn sẽ nhận thấy vô vàn chi tiết hoa văn được làm từ sành sứ. Mặc dù được khởi công xây dựng từ thế kỷ 18 nhưng những hoa văn mà bạn thấy chỉ được hoàn thành vào cuối thế kỷ 19, tức là 100 năm sau đó. Sành sứ không phải là nguyên liệu phổ biến ở Thái Lan bởi vương quốc này không có khả năng sản xuất nó vào thế kỷ 19. Tất cả những sành sứ để xây dựng Wat Arun đều có nguồn gốc từ Trung Quốc. Vào thời kỳ này, triều đình Mãn Thanh đã có nhiều mối quan hệ thương mại đường biển với các quốc gia Đông Nam Á trong đó có Thái Lan. Là một cường quốc về sản xuất đồ sành sứ, số lượng sản phẩm bị vỡ hoặc kém chất lượng khá là nhiều và các nhà buôn Trung Hoa đã nghĩ ra cách xử lý chúng bằng cách tìm nơi nào để vứt đống rác thải này đi. Thái Lan là một điểm đến lý tưởng cho các mảnh vụn sành sứ này. Tàu buôn Trung Quốc theo đường sông Chao Phraya đáp đến Bangkok và xin “biếu” đống vụn này nhưlà một món quà từ triều đình Mãn Thanh. Thật không ngờ rằng từ những mảnh vụn tưởng nhưvô giá trị, các nghệ nhân Thái Lan đã biết cách tái sử dụng chúng để tạo nên một công trình kiến trúc tuyệt đẹp.
Thăm đền Wat Arun xong, chúng tôi lại dùng phà sang bên kia sông để bắt một chuyến tàu thủy chạy dọc sông Chao Phraya. Du thuyền dọc sông này là một trong những dịch vụ khá phổ biến trong các tour du lịch sang Thái Lan do các công ty lữ hành Việt Nam tổ chức. Tuy nhiên, tất cả các con tàu trong tour đều là được thuê riêng cho đoàn. Còn với chúng tôi, sự lựa chọn là sử dụng những chiếc tàu địa phương như một loại hình giao thông công cộng tiết kiệm chi phí. Sông Chao Phraya thì tất nhiên là dài rồi, nhưng khúc sông đáng để xem và thu hút khách du lịch nhất thì chỉ kéo dài 21km.
Trên khúc này thì có rất nhiều loại tàu khác nhau, tư nhân có, công cộng có. Có tàu thì bự chiến chở được tới vài trăm khách, có tàu thì bé tí teo chỉ chở được hơn chục người. Có tàu thì đi ban ngày, có tàu thì trông như một nhà hàng nổi đẹp lộng lẫy về đêm. Giá thì cũng rất là vô vàn, tùy thuộc vào loại tàu cũng như độ dài của chặng đường bạn muốn đi. Trong số rất nhiều thể loại tàu ấy, tôi chọn Chao Phraya Express Boat, một đơn vị có Website khá hoàn chỉnh và thông tin được cung cấp (giá cả, loại tàu, bản đồ tuyến đi) cũng khá dễ hiểu và cuối cùng là giá vé tàu rất phải chăng. Đối với tuyến mà chúng tôi đi, giá vé chỉ tầm 30 baht cho một chặng dài 30 phút. Những chuyến tàu như thế này thì sẽ dừng lại tại hầu hết các bến phà dọc theo sông, giống như việc bạn đi xe buýt vậy. Chúng tôi chỉ chọn 30 phút vì tuyến của chúng tôi đi qua hầu hết các địa danh du lịch nổi bật dọc sông. Bắt đầu từ bến phà Tha Tien đối diện với đền Wat Arun.
Sau chuyến du ngoạn trên sông Chao Phraya, chúng tôi quay trở lại nhà nghỉ Rain Bow Hostel ở khu phố Khao San (nơi nghỉ đêm đầu tiên) vào khoảng giữa chiều. Không có thêm hoạt động tham quan nào nữa, vì tối hôm nay chúng tôi sẽ bắt chuyến xe buýt giường nằm đi Chiang Mai vào lúc 7h tối. Vì vậy, khoảng thời gian 2-3 tiếng là vừa đủ để nghỉ ngơi tắm rửa. Thực ra, dự kiến ban đầu của tôi là đi máy bay hoặc tàu hỏa giường nằm. Tuy nhiên, đó là thời điểm tôi có ý định tuyển thêm thành viên đi cho đông vui. Tôi đã mất đến hơn 2 tháng để chờ đợi sự đăng ký của một ai đó., trong khi giá vé máy bay và tàu hỏa không chờ tôi. Và cuối cùng, tôi quyết định chọn giải pháp đi ô tô vì tính ổn định về giá của nó. Cung đường giữa Bangkok và Chiang Mai là một cung đường khá phổ biến thu hút rất nhiều dân du lịch bụi. Vì thế, các nhà xe không ngần ngại tranh nhau khai thác cung đường béo bở này. Có lẽ phải có đến 30 chục hãng xe khác nhau, tốt có, xấu có vởi đủ các loại giá và chất lượng khác nhau. Tuy nhiên, để có thể tự tìm thông tin một nhà xe và tự trực tiếp đặt vé là một điều khá khó khăn. Lonely Planet có đề cập đến tuyến đường này nhưng những thông tin được cung cấp khá sơ sài. Tôi phải tìm kiếm thêm trên mạng nhưng những cái tên công ty được đưa ra cũng không giúp ích được nhiều vì không phải công ty nào cũng có website để đặt vé trực tiếp. Còn nếu có thì cũng toàn là tiếng Thái, chẳng hiểu mô tê gì hết. Suy cho cùng, có chuẩn bị kỹ lưỡng mấy trước khi đi thì phải nhờ đến việc tùy cơ ứng biến tại chỗ mới có thể giải quyết được tình hình.
Mọi việc đơn giản hơn tôi nghĩ, chỉ cần chạy ra một văn phòng du lịch ngay bên cạnh nhà nghỉ, thế là đã có thể mua được vé xe ô tô, đón ngay tại cổng. Loại vé mà tôi mua là loại ghế mềm, 450baht. Theo dự kiến thì xe khởi hành lúc 19h. Nhưng trên thực tế, xe chạy muộn hơn 1 tiếng và điểm đón khách cũng không phải ngay trước cổng văn phòng du lịch. Một người đại diện của nhà xe đến dẫn chúng tôi đến một địa điểm khác cách đó chừng 10 phút đi bộ, ngoằn nghoèo qua các con ngõ nhà dân, thậm chí còn băng qua luôn cả một trung tâm huấn luyện món đấm bốc Muay Thai! Sau một hồi chờ mốc mỏ tại một quán ăn, tôi lên xe và ngủ một lèo cho đến sáng hôm sau.
Thái balo













Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét