Trong mỗi giai đoạn của cuộc sống, chúng ta có thể có những phong cách sống và quan điểm nhìn khác nhau, không có gì là vĩnh cửu. Một anh chàng trai trẻ sẽ không có phong cách du lịch giống một người đàn ông đã lập gia đình và có con cái. Vậy, trong bài viết này, Thái balo xin chia sẻquan điểm du lịch của Thái khi còn là một chàng trai trẻ. Có lẽvẫn còn hơi sớm đểlàm một bài kết luận vềthời trai trẻkhi mà tôi vẫn đang ở tuổi 29. Tổng kết lại suốt quá trình từ năm 18 tuổi đến bây giờ, có thểnói rằng du lịch khám phá + du lịch solo đang là một phong cách đặc thù của tôi. Bài viết này sẽđềcập sâu hơn về quan điểm của tôi đối với du lịch solo.
Niềm khát khao được đi đến những nơi xa xôi, khám phá thếgiới và những nền văn hoá mới.. đó là một câu nói mà có lẽ rất nhiều du học sinh Việt tại Châu Âu như tôi thốt ra (xin nhắc lại tôi đã từng là du học sinh tại Pháp 2003-2011). Thế nhưng cũng sẽ có rất nhiều bạn nói chữ“NHƯNG MÀ…”. Có nhiều thểloại nhưng lắm, và những trường hợp phổbiến nhất mà du học sinh Việt gặp phải đó là: không tìm được bạn đồng hành, không có bạn nào rảnh vào thời điểm mình muốn đi, hoặc không tìm được những người bạn có cùng quan điểm du lịch với nhau… Cá nhân tôi đã từng có những kỷniệm muốn quên đi, liên quan đến tất cảcác trường hợp trên.
Và thế rồi đến một ngày vào cuối năm 2006, tôi đã quyết định sẽtựtổchức đi du lịch một mình, không muốn liên quan đến ai nữa. Bây giờnhìn lại, có thểnói quyết định vào thời điểm ấy là một phản ứng gay gắt chống lại những lần đi hụt hay những kỷniệm buồn khi đi cùng những người bạn đồng hành trước đó. Nói nôm na, đi bụi solo cho bõ tức, bù đắp lại những đồng tiền phí phạm khi đi cùng mấy thằng ngu kia, hay bù lại những khoảng thời gian phải ởnhà trong các kỳ nghỉ chỉ vì phải phụthuộc vào mấy đứa sinh viên không có tính quyết đoán. Phong cách giang hồcủa Thái Balô ra đời từ đó.
| Du lịch solo, đó là những khoảnh khắc một mình đối diện ới thiên nhiên đôi khi khắc nghiệt. Và điều đó khiến chúng ta lớn mạnh hơn, bản lĩnh hơn |
Rất nhiều độc giảhỏi tôi là đi du lịch một mình như vậy liệu có nguy hiểm không. Đây có thểcoi là một tâm lý phổ biến mỗi khi người ta nghĩ đến việc phải đến nơi xứ người mà không có bầu bạn. Nhưng chính vì ác cảm khá sâu sắc với trường phải du lịch bầy đàn mà tâm lý phân vân ấy tồn tại rất ít trong tôi mỗi khi quyết định tựtổchức chuyến đi cho bản thân. Sau này, vẫn có một sốngười nói rằng có lẽtôi nên có một quyết định an toàn hơn (có nghĩa là đi bầy đàn) khi đến những quốc gia thuộc dạng “nguy hiểm” như Ai Cập, Syria hay Bosnia. Ngẫm nghĩ lại, cũng có thể họ có lý nhưng tôi không hối hận với những quyết định của mình. Bài viết này không phải đểthuyết phục các bạn đi theo quan điểm suy nghĩ của tôi mà chỉ là để giải thích cho các bạn rằng du lịch solo muôn hình muôn vẻ. Nó có thểdưới dạng “hành xác” như những cậu phượt xe máy một mình ởMù Cang Chải, có thể dưới dạng “mạo hiểm” như cái cậu trèo lên Phanxipan rồi mất xác… nhưng nó cũng có thểởdạng “soft” hơn như tôi, thiên vềkhám phá văn hoá tuy rằng cũng có nhiều lúc tôi cũng là một kẻ “điếc không sợsúng”. Sau đây là những lý do tôi thấy du lịch solo là một giải pháp tuyệt vời:
| Du lịch solo, đó là cảm giác được "ăn mảnh", thưởng thức danh lam thắng cảnh một mình |
Chủ động về thời gian. Bên Châu Âu có rất nhiều hãng hàng không giá rẻ như Easy Jet, Ryanair, Transavia, Wizz, Pegasus, German Wings, etc với hàng loạt đơt khuyến mại khủng. Nhưng để có thểkhai thác triệt để các đợt khuyến mại ấy, bạn phải là người quyết đoán trong khâu đặt vé và không phải phụthuộc vào sựbiểu quyết của người khác khi du lịch theo nhóm. Tôi đã từng có 2 kinh nghiệm buồn tương tự và đã phải lỡdịp sang Prague (năm 2005) và Venise (năm 2006). Sau này, khi đã là người độc quyền quyết định, tôi đã khai thác từng kỳ nghỉ hè, nghỉđông, nghỉ Noel, nghỉcuối tuần đểcó thểđi du lịch. Và đó là bí quyết lớn nhất, giúp tôi có thể tung hoành khắp Châu Âu, Trung Đông, Bắc Phi và sau này là Đông Nam Á.
Linh hoạt về chương trình. Khi đã là một “tiếu ngạo giang hồ”, tôi không còn dây mơrễmá gì với những kẻđồng hành không cùng quan điểm du lịch với tôi. Phù!!! Thế là thoát nạn mấy bà chỉbiết chăm chăm vào shopping, mấy thằng chỉbiết ra siêu thị mua đồ lởm vềăn mà không biết thưởng thức ẩm thực địa phương. Những quyết định làm gì sẽđược định đoạt trong nháy mắt, bạn sẽkhông phải phụthuộc chờbiểu quyết rồi gặp những cảnh phức tạp kiểu thầy bói xem voi.
| Đi một mình, đó là một lợi thế giúp tôi có thể tự do ngủ ở đâu tuỳ thích, có thể cắm lều ngủ ở bất cứ đâu. Minh hoạ : ngủ lều qua đêm tại vùng Bretagne (Pháp) |
Hoà mình vào nền văn hoá bản địa. Khi đã phải đi một mình, tâm trạng không thích bịcô lập sẽkhiến bạn phải cốgắng chủđộng đi đến người khác chứkhông phải là chiều ngược lại. Đây là điều bạn khó có thểlàm được khi phải đi theo kiểu bầy đàn. Du lịch solo ép buộc bạn phải trởthành một người năng động hơn trong giao lưu với những nền văn hoá khác, bắt bạn phải nhập gia tuỳ tục nếu không muốn bịnền văn hoá đó “vả vào mặt” bạn. Và qua sựcọxát trực tiếp với nền văn hoá địa phương, bạn sẽhọc hỏi được nhiều điều hơn
| Ưu việt của phượt tử solo : khả năng luồn lách vào bất cứ xó xỉnh văn hoá nào để tìm hiểu nó về chiều sâu. Minh hoạ : Thái Balô trong cuộc đàm thoại về đạo Phật với sư ở Luang Prabang (Lào) |
Kết bạn tứ xứ. Câu hỏi mà mọi người luôn đặt cho tôi: “Cậu đi một mình thếkhông cảm thấy cô đơn à?”. Câu trảlời của tôi liên quan đến ý ở trên. Khi chúng ta đi một mình, bắt buộc chúng ta phải hành động đểkhông cảm thấy cô đơn. Lựa chọn mà tôi thường dùng là ngủdorm tại các hostel, nơi tôi có thể chia sẻ phòng với các backpacker đến từ khắp nơi trên thế giới. Họcó thểlà những người đã từng đi đúng chặng đường giống bạn và có thểlà bạn đồng hành trong một cung đường. Tôi lấy thí dụlà kinh nghiệm cá nhân ởthành phốMarrakech (Ma-rốc) hay Cappadocia (ThổNhĩ Kỳ). Có ý định muốn đăng ký một tour trong ngày nhưng nếu chỉcó mình tôi đăng ký thì chi phí sẽ rất đắt. Nhờviệc bắt chuyện với các backpacker cùng phòng, chúng tôi đã cùng nhau đăng ký tour và nhờvậy, giảm chi phí xuống chỉ còn 25%. Các backpacker có thểlà những người có xuất xứtừquốc gia mà bạn đang có kế hoạch khám phá và biết đâu họcho bạn ởnhờfree. Thí dụ của tôi là cậu người ThổNhĩ Kỳ tên Efe. Tôi quen cậu này khi cảhai vô tình gặp nhau trong chuyến khám phá vùng Campania (Italia) năm 2007. Chúng tôi kết bạn và giữliên lạc thư từ với nhau. Vào năm 2009, tôi quyết định thăm thủđô Istanbul của cậu ta. Và thếlà tôi được ởnhờtrong ký túc xá và còn được bạn bè cậu ta tư vấn tận tình trong chuyến đi đầu tiên sang ThổNhĩ Kỳ.
| một phượt tử solo cần phải tận dụng tối đa khả năng ngoại giao để kết bạn. Minh hoạ: 3 người tôi "bắt quàng làm họ" tại cùng hostel rồi chúng tôi cùng mua tour khám phá Cappadocia (Thổ Nhĩ Kỳ) |
Để tổng kết lại, không thểphủnhận những “đặc ân” mà du lịch solo đem lại. Nhưng bản thân bạn phải là một người có tốchất thích khám phá thì phong cách du lịch này sẽphù hợp với bạn. Còn một điều nữa, tôi không nghĩ du lịch solo tồn tại vĩnh cửu trong cuộc sống của tôi. Nó có thể phù hợp khi bạn còn trẻ, còn độc thân và không phải gánh những trọng trách vềgia đình. Trừ phi bạn là kẻích kỷ, sống đến hết đời với phận độc thân, còn với một người bình thường, khi đã yên bề gia thất rồi thì du lịch solo khó tồn tại được. Bạn đã không còn là solo nữa và cũng không còn solo trong những chuyến đi dài ngày nữa. Bạn đã là người có những người bạn đồng hành là vợ, là con. Những nỗi lo cơm áo gạo tiền và giáo dục con cái sẽlà những trách nghiệm mà bạn phải gánh. Vì thế, lời khuyên của tôi là khi còn trẻ và chưa lập gia đình, bạn hãy tranh thủ khám phá hết mình khi có thể. Bởi câu nói “hi vọng sau này sẽ có ngày đi đây đó” là một câu phù phiếm xa vời lắm. Có thểbạn sẽcó dịp được đi du lịch đấy. Nhưng đó sẽ là những chuyến đi bầy đàn cùng gia đình con cái. Bạn sẽ không có cơ hội đểtận hưởng những giây phút quý giá khi du lịch solo nữa. Còn định nghĩa “trẻ” của mỗi người mỗi khác, nó có thể là 20 tuổi, nhưng cũng có thểlà 30, thâm chí 40 tuổi.
Với riêng tôi, ởtuổi 29, đã đến lúc tôi đặt dấu chấm hết cho du lịch solo và chuyển sang một trang sửmới của cuộc sống. Đó vẫn sẽlà cuộc sống của những chuyến đi, của niềm vui được khám phá những nền văn hoá mới, nhưng đó không còn là cảm giác “ăn mảnh” nữa mà là cảm giác hạnh phúc được cùng trải nghiệm với những người mình yêu thương.
Thái balo

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét