Chưa đi chưa biết đảo Corse nhưng nếu đi rồi thì mới biết thế nào là thiên đường hạ giới. Không phải vì Thái balo sống 8 năm bên Pháp mà tôi thiên vị quốc gia này đâu. Nhưng tôi có thể khẳng định nước Pháp là một trong số hiếm quốc gia sở hữu sự đa dạng về phong cảnh thiên nhiên đến khó tin. Đó là một trong những nguyên nhân giúp Pháp luôn đứng đầu thế giới về lượng khách khu lịch quốc tế tính từ năm 1988. Bạn muốn biết con số cụ thể? 85 triệu du khách quốc tế năm 2011. Trong khi đó, chỉ có 6 triệu khách nước ngoài đặt chân đến Việt Nam năm 2012. Một sự khác biệt quá lớn về đẳng cấp phải không?
Trong số 85 triệu du khách này, có một điều thú vị là 80% trong số đó chỉ đến thăm một số điểm gói gọn ở Paris và khu trượt tuyết dãy núi Alps. Đảo Corse nằm trong số lớn các vùng đẹp của Pháp mà dân nước ngoài ít biết đến. Thậm chí tôi có thể khẳng định đảo Corse chỉ là điểm đến của dân Pháp và cực hiếm khách nước ngoài dám đặt chân đến đây để khám phá dưới dạng bụi. Nằm lẻ lỏi trong vùng biển Địa Trung Hải, đảo Corse như một tù nhân bị lưu đày trong quên lãng, quên lãng bởi chính người Pháp. Bạn hãy cứ hỏi bất cứ một người Pháp nào vẽ phác thảo bản đồ nước Pháp. Tôi dám cam đoan rằng họ chỉ vẽ hình lục lăng mà quên khuấy mất rằng còn có một đảo Corse nằm ngay dưới chân Marseille. Đối với nhiều người Pháp, họ không coi đảo Corse như một phần của nước Pháp mà là một thế giới khác hoàn toàn. Họ đặt cho hòn đảo này một cái tên mỹ miều Ile de Beauté, “hòn đảo của sắc đẹp”, hàm ý vẻ đẹp thiên nhiên hớp hồn của nó. Nhưng đây là một bông hồng có gai. Gai ở đây được hiểu là những mối nguy hiểm tiềm ẩn mà phải khi đặt chân đến bạn mới hiểu được một phần.
Tôi đến đảo Corse vào đầu năm 2011, vào thời điểm ít khách du lịch và nhân dịp hãng hàng không giá rẻ Easyjet khai trương tuyến bay Paris/Ajaccio với giá siêu rẻ: 70 euro khứ hồi. Việt Nam mình hay có câu “Mù Cang Chải” để nói về một cái gì đó xa xôi và thiếu thốn. Đối với người Pháp, đảo Corse có thể được so sánh với Mù Cang Chải, thậm chí còn tệ hơn. Nếu tính theo tiêu chí khám phá vẻ đẹp tự nhiên và khám phá văn hóa theo đúng nghĩa, đảo Corse có thể coi là một điểm đến “khó xơi”, bởi nhiều rào cản. Rào cản thứ nhất là rào cản về tâm lý. Hòn đảo này khét tiếng với mấy vụ đánh bom, ám sát người thi hành công vụ hoặc nổ súng tại nơi công cộng, một sự kết hợp giữa bạo lực Hoa Kỳ, mafia Ý và Al Queida. Bạn sẽ thắc mắc là ở đây mà cũng có khủng bố. Có đấy! Chẳng qua là các kênh truyền hình quốc tế không nói đến thôi. Nếu bạn là người sợ chết thì bạn sẽ dễ dàng bị hình ảnh này làm sợ và không muốn đến đảo Corse nữa. Rào cản thứ hai là về ngôn ngữ và văn hóa. Người Pháp vốn dĩ không thích nói tiếng Anh, người đảo Corse còn tệ hơn, họ thậm chí còn đấu tranh để bảo tồn thứ tiếng Corse của họ. Vì thế, nếu bạn không biết hoặc chi bập bẹ vài câu tiếng Pháp thì cũng đừng mong chờ một cơ hội khám phá cái hồn của đảo Corse, người dân nơi đây sẽ lạnh nhạt với dân không nói thứ tiếng của họ. Tôi nói đến đây thôi nhé, nói nữa có khi bạn lại chạy mất dép không dám đọc những dòng tiếp theo nữa. Nhưng suy cho cùng, đảo Corse vẫn là một trong những hòn đảo tôi cho là đẹp nhất Địa Trung Hải, chí ít là trong số tất cả các hòn đảo tôi đã từng đặt chân đến trong khu vực này. Nói chính xác hơn, đảo Corse chiếm vị trí số một trong trái tim tôi, sau đó mới đến đảo Santorini, đảo Rhodes (Hy Lạp) và đảo Elba (Italia).
NGÀY 1 : PARIS / AJACCIO
Nổi tiếng với sự đa dạng về phong cảnh, hầu hết các quyển cẩm nang du lịch đều gợi ý ít nhất 1 tuần để đi vòng quanh đảo. Do tôi gặp hạn chế về mặt thời gian (5 ngày) nên chỉ có thể khám phá một góc nhỏ. Trong điều kiện như vậy, tôi buộc phải chọn cho mình một lịch trình vừa tiết kiệm thời gian, vừa có thể khám phá được những gì được cho là tiêu biểu nhất của đảo Corse. Và đó là lý do vì sao tôi đánh trọng điểm vào thành phố Ajaccio và những vùng lân cận phía nam của đảo, thay vì bay đến thị trấn Bastia nằm ở phía bắc.
![]() |
| Ajaccio nhìn từ máy bay |
Sau gần 2 tiếng đồng hồ bay từ Paris, tôi đã đáp đến sân bay Napoléon Bonaparte của thành phố Ajaccio. Nói đến cái tên này, hẳn các bạn đã có ngay những liên tưởng rồi phải không? Đúng thế, vị hoàng đế huyền thoại Napoléon đã từng làm mưa làm gió tại Châu Âu trong suốt hơn một thập kỷ vào thế kỷ 19. Và vị hoàng đế ấy là người con của đảo Corse, sinh ra tại chính thành phố Ajaccio này. Vì thế, không khó hiểu khi mà người dân nơi đây cực kỳ sùng bái người con vĩ đại của họ. Đặt chân đến hòn đảo nào, ấn tượng đầu tiên mà tôi có là niềm kiêu hãnh tột độ của người Corse về những giá trị văn hoá lịch sử của họ, đặc biệt là trong ngôn ngữ.
Sân bay Napoléon Bonaparte chỉ cách thành phố Ajaccio tầm 10km nhưng để đến được đúng trung tâm thì cần phải mất tầm 20 phút vì thành phố này trải dài theo dọc bờ biển. Chỉ cần nhìn lên những tấm biển chỉ dẫn, bạn đã thấy mình không còn đứng trên đất Pháp đại lục nữa. Bạn đang đến đảo Corse, với kiểu song ngữ của họ. Nằm trong chính sách bảo tồn sự đa dạng văn hoá, chính phủ Pháp đã ban hành các đạo luật khuyến khích sử dụng song ngữ tiếng Pháp chính thống và tiếng địa phương trên nhiều kênh truyền thông, trong đó có tivi, radio, sách vở và hệ thống biển chỉ dẫn. Ngồi trong chiếc xe buýt, tôi đã nghe thoang thoảng một kênh radio tin tức địa phương được nói bằng tiếng Corse. Vậy tiếng Corse nó như thế nào?
![]() |
| Song ngữ, một trong những chính sách được chính phủ Pháp áp dụng để bảo tồn những ngôn ngữ địa phương như tiếng Corse |
Là người thông thạo cả tiếng Pháp và tiếng Ý, cộng thêm một ít hiểu biết về tiếng latinh hồi còn nghiên cứu lịch sử La Mã, Thái balo không gặp quá nhiều khó khăn để phán đoán được khoảng 30% tiếng Corse. Thứ tiếng này nghe có âm điệu rất gần với tiếng Ý nhưng cách phát âm thì có nhiều ảnh hưởng âm mũi của Pháp. Sự gần gũi về âm giữa tiếng Corse và tiếng Ý là do trong quá khứ, đảo Corse đã từng là lãnh thổ của vương quốc Genova, nay là tỉnh Liguria của Ý. Đây là lý do vì sao trong suốt quá trình tôi lưu lại đảo này, lác đác đây đó là những công trình kiến trúc thường dân hoặc phòng thủ mang đậm phong cách Ý.
Chiếc xe buýt thả tôi ở ngay giữa trung tâm thành phố, tại quảng trường Bonaparte. Quả đúng là nơi sinh ra Napoléon có khác! Đâu đâu cũng hiện diện những biểu tượng liên quan đến ông, từ tên các con đường cho đến pho tượng. Có một điều mà ít ai biết đến, đó là tuy người dân nơi đây tôn sùng ông như một vị thánh, những Napoléon không làm được gì nhiều cho hòn đảo quê hương của ông. Vị hoàng đế huyền thoại quan tâm cống hiến cho nước Pháp đại lục nhiều hơn và thậm chí đến hòn đảo nhỏ bé Elba (nơi Napoléon bị lưu đày) cũng được thừa hưởng nhiều thành quả bởi sự cống hiến của ông hơn là đảo Corse.
Mặc dù là thành phố nơi Napoléon sinh ra, tôi thực sự không có hứng thú lắm với việc thăm quan viện bảo tàng liên quan đến ông bởi tôi đã biết trước là không có nhiều thứ để tôi có thể tìm hiểu ngoài tuổi thơ ấu không có nhiều biến động cho lắm của ông. Nó không giống như viện bảo tàng quân sự ở Paris, nơi liên quan đến những chiến công quân sự lẫy lừng của ông, cũng không giống như hòn đảo Elba, nơi ông đã để lại nhiều dấu ấn sâu sắc sau vài tháng tiến hành những cải tổ kinh tế. Một điều nữa khiến tôi quyết định không thăm quan viện bảo tàng Napoléon ở Ajaccio, đó là vì quỹ thời gian của tôi trên đảo Corse quá ngắn và cần phải chọn lọc ra những danh lam thắng cảnh đáng đồng tiền bát gạo hơn. Do hãng Easyjet chỉ có một chuyến bay buổi chiều, khi tôi đặt chân đến trung tâm thành phố Ajaccio thì cũng đã gần 4 giờ chiều, chỉ đủ thời gian cho tôi đi loăng quăng tại các khu phố chính.
Tôi đến đảo Corse vào tháng 2, tương đương với mùa hạ điểm du lịch của đảo này. Vì thế vào thời điểm này có rất ít khách du lịch đến. Những con đường ven bờ biển tuyệt đẹp của Ajaccio vì thế thực sự vắng bóng khách du lịch. Ngay đến cuộc sống ở giữa trung tâm thành phố cũng rất thanh tịnh. Vì là mùa thấp điểm, nhiều cửa hàng đóng cửa rất sớm. Tìm mãi cũng không ra một nhà hàng, tôi đành phải vào một siêu thị nhỏ và mua tạm mấy thứ linh tinh ăn cho qua bữa tối. Và một điều thú vị đã xảy ra.
Trong gian hàng đồ uống, tôi tình cờ phát hiện là một lon Cocacola. Nhìn kỹ thì thấy nhãn cũng màu đỏ đấy nhưng mà có gì đó rất khác. Chữ Corsica Cola thay thế cho Cocacola. Tò mò với lon coca này, tôi gạ hỏi cô bán hàng thì mới biết đây là một loại cô-ca do một doanh nhân gốc Corse sáng chế ra vào năm 2003 và đã gặt hái được rất nhiều thành công vào năm đó. Nên nhớ rằng hè năm 2003 đã từng là một giai đoạn nóng nực khủng khiếp nhất trong lịch sử nước Pháp, đã từng làm thiệt mạng 15.000 người cao tuổi. Dưới cái nóng 40 độ kéo dài, uống một lon Corsica Cola có ga quả là một giải pháp hữu hiệu.
Không tìm được nhà hàng cho bữa tối đầu tiên cũng không sao. Nhưng không tìm được khách sạn nghỉ qua đêm thì lại là một vấn đề hệ trọng hơn nhiều. Chọn với chủ ý săn được vé rẻ và tránh được những “quân đoàn” du khách Pháp từ đại lục xuống, nhưng tôi lại phải đối mặt với một khó khăn khác: phương án nghỉ đêm. Vào mùa hạ điểm, đại đa số các khách sạn và nhà hàng đều đóng cửa bởi người dân đảo Corse biết trước được rằng có mở ra thì số lượng khách đến quá ít cũng không đủ để bù lỗ. Họ hoặc tự cho mình một kỳ nghỉ đông tại một nơi nào khác, hoặc chuyển vào Pháp đại lục tìm kế sinh nhai khác trước khi mở cửa trở lại bắt đầu từ tháng 5. Chính vì thế, tôi thực sự rất khó khăn, thậm chí là không thể tìm nổi một nơi trú chân ra hồn. Chuyến đi sang đảo Corse là chuyến đi đầu tiên trong đời tôi (và cũng là duy nhất) mà chưa một đêm nào ngủ trong nhà nghỉ hay khách sạn. Các phương pháp ngủ đều rất… ”dân dã”: ngủ tạm bợ trong một hành lang ít người qua lại, ngủ tại một nhà kho, rồi ngủ tại một bệnh viện bỏ hoang!!! Tóm lại, rất chi là phiêu lưu theo đúng nghĩa của nó, theo kiểu “cái bang”. Đến bây giờ nghĩ lại, tôi vẫn thấy mình thật là dũng cảm khi có thể liều lĩnh ngủ một mình tại những địa điểm như vậy. Nhưng thú thật, khi bản thân bị rơi vào hoàn cảnh đó, tôi không hề mảy may nghĩ đến những nguy hiểm mà mình có thể phải trải qua (mất cắp, giết người cướp của,…). Điều đơn giản nhất mà tôi nghĩ đến là tìm được một nơi trú chân ít người tìm được để ngả lưng. Và đêm đầu tiên của tôi trên đảo Corse là tại một hành lang không người, nằm cách quảng trường Bonaparte chừng 1km.
NGÀY 2 : AJACCIO / SARGONE / PORTO
Tôi dậy rất sớm để bắt chuyến xe buýt đầu tiên trong ngày hướng tới một trong những địa danh nổi tiếng nhất gần Ajaccio: mũi Pointe Parata và quần đảo Iles Sanguinaires, cách trung tâm thành phố Ajaccio tầm 11km về phía tây. Đại đa số du khách đến Ajaccio để chiêm ngưỡng ánh nắng hoàng hôn rọi lên từng phiến đá ửng hồng đến khó tin của quần đảo Iles Sanguinaires. Có tên như vậy vì màu đỏ của hòn đảo giống màu máu, và trong tiếng Pháp, sanguinaire có nghĩa là “màu máu”. Để chiêm ngưỡng được hết vẻ đẹp của quần đảo này, có rất nhiều dịch vụ được tạo ra như du thuyền trong vịnh Ajaccio, du thuyền kayak hoặc lặn bằng ống thở. Tuy nhiên, giá thành của những dịch vụ này vượt quá túi tiền của tôi. Giá cho một nhóm hơn 15 người đã trên 25 euro (30 usd) thì trong cái mùa hạ điểm này chắc chỉ có mình tôi đăng ký với trên 100 euro quá. Vì thế, tôi bằng lòng với việc tản bộ trên đất liền và ngắm quần đảo Iles Sanguinaires từ xa.
Trong một khung cảnh đẹp như tranh vẽ, màu xanh biếc của biển là màu chủ đạo, một chút màu nâu là màu của đảo Iles Sanguinaires. Dấu vết duy nhất của loài người có lẽ được thể hiện qua sự cô lập của một toà tháp ngự trị trên một chiếc đồi nhỏ trên mũi Parata. Toà tháp ấy gợi nhớ đến sự hiện diện trong vòng vài trăm năm của người Genova (một vương quốc rất phồn vinh của Italia vào những thế kỷ 14-15). Nhìn thấy trước vị trí chiến lược của đảo Corse, họ đã tìm mọi cách khống chế hòn đảo này với mục đích sử dụng nó như là một chiếc bình phong thám thính mọi hoạt động qua lại trên vùng biển Địa Trung Hải của những thế lực thù địch trong khu vực như Tây Ban Nha, Pháp, Pisa.
Tôi nán lại mũi Parata cho đến khi ánh nắng mặt trời lên cao hẳn rồi mới bắt đầu bắt xe buýt quay trở lại trung tâm thành phố Ajaccio rồi từ đó chuyển tuyến xe buýt khác để tiếp tục hành trình đi men theo rìa đảo. Càng đi thì càng nhận thấy lác đác đây đó hiện ra những toà tháp của người Genova, giống như ở mũi Parata. Được sử dụng như mục đích phòng thủ, người Genova cho xây bao bọc xung quanh đảo Corse hàng loạt toà tháp để phòng ngừa sự tấn công chớp nhoáng của người Ottoman, lúc bấy giờ đang là nỗi khiếp sợ của toàn Châu Âu.
Ngày nay, còn có khoảng hơn 60 toà tháp như vậy, nằm rải rác bên rìa đảo, có toà thì còn nguyên vẹn có toà thì rơi vào tình trạng xuống cấp nghiêm trọng có khi chỉ còn là vài tấm gạch thảm hại. Vào thời kỳ tồn tại của vương quốc Genova, mỗi một toà tháp được canh giữ bởi một tiểu đội 5-6 lính gác. Họ ở đây với nhiệm vụ đốt lửa báo hiệu khi thấy có những chiếc thuyền khả nghi ngoài khơi.
Để đảm bảo ánh sáng của đuốc được những lính canh của các trạm gác khác nhìn thấy, khoảng cách giữa các toà tháp nằm khá gần nhau, khoảng 1km. Trong trường hợp có nguy hiểm thực sự, hai toà tháp gần nhau nhất sẽ đồng loạt báo hiệu bằng đuốc lửa, và chỉ trong vòng 2-3h, toàn bộ đảo sẽ được báo động. Có thể nói hệ thống các toà tháp phòng thủ này hoạt động rất hiệu quả và nhờ thế mà đảo Corse mới nằm dưới sự kiểm soát của người Genova lâu đến như vậy.
Ngồi ôtô buýt được khoảng hơn một tiếng từ thành phố Ajaccio, tôi đi băng qua khá nhiều ngôi làng nhỏ, mỗi ngôi làng là một trạm dừng chân bốc khách của chiếc xe này. Có lẽ vì là mùa hạ điểm nên chiếc xe chỉ dừng lại rất ngắn tại từng trạm rồi đi luôn. Trong số rất nhiều ngôi làng ấy, tôi chủ ý chọn xuống xe tại ngôi làng Piana. Lý do? Bởi vì đây là điểm xuất phát thuận tiện nhất cho hành trình quốc bộ 15km của tôi. Bạn sẽ tự hỏi tại sao lại không tiếp tục đi xe mà lại tự hành xác quốc bộ như vây. Lý do là bởi vì đây là điểm chặng cuối cùng trước khi xâm nhập vào một khu vực được cho là đẹp nhất đảo, bao gồm Calanche Pianavà Scandola. Khu vực này cũng là lý do vì sao tôi lại chọn đánh trọng điểm vào sườn tây của đảo Corse thay vì sườn đông.
Với những người Pháp bản địa thì họ không quá khó khăn trong việc thuê một chiếc xe ô tô tự lái rồi rong ruổi trên trục đường ven rìa đảo. Nhưng với trường hợp của tôi, không bằng lái, không biết lái, và cũng chẳng có tiền để thuê xe, có lẽ chỉ có cuốc bộ là phương án khả thi nhất.
Chuyện phải cuốc bộ xấp xỉ 20km một ngày đã không còn là chuyện quá khó khăn với một người đã quen đi bộ 7km hàng ngày từ nhà đến bến xe điện ngầm như tôi. Vì thế, trước một vẻ đẹp thiên nhiên hút hồn nơi đây, vừa cuốc bộ vừa ngắm cảnh quả là giải pháp ưa thích của tôi. Địa danh Les Calanches de Piana là điểm mốc đầu tiên trong hành trình cuốc bộ của tôi. Địa danh này nổi tiếng với những dải đá granit với đủ các hình thù khác nhau sau hàng triệu năm biến động địa chất cộng thêm gió biển.
![]() |
| Hòn Đại Bác |
![]() |
| Hòn Con Chó |
![]() |
| Hòn Trái Tim |
Với một chút gì đó giống vịnh Hạ Long, những tảng đá ở đây được đặt cho những tên gọi khác nhau, tuỳ thuộc vào mức độ hình thù của chúng: hòn Pháo Đài, hòn Mục Sư, hòn Rùa, hòn Đại Bàng, hòn Đầu Chó… tất cả những hòn đá này nằm liền kề với nhau thành một dải đá, tạo nên một vực thẳm đâm thẳng xuống làn nước xanh biếc của biển.
Đó là một khung cảnh khá phổ biền ở rất hiều hòn đảo nằm rải rác trong khu vực Địa Trung Hải này. Người Việt chúng ta có những truyền thuyết về sự ra đời của Hạ Long, người Corse cũng có những giai thoại riêng giải thích sự xuất hiện của những khối đá có hình thù kỳ dị này. Người xưa kể lại rằng có một tên ác quỷ đem lòng yêu một cô gái xinh đẹp nhưng bị cô nàng từ chối thẳng thừng. Chìm sau trong nỗi tuyệt vọng, tên ác quỷ này đã trừng phạt cô gái bằng cách biến cô ta thành một hòn đá và tạo thêm hàng trăm khối đá nữa xung quanh như là những tên gác cổng để cô nàng vĩnh viễn không bao giờ rời khỏi đây được nữa.
Bản thân cấu tạo và nguồn gốc địa chấn của những calanchesnày khiến tôi liên tưởng đến những dải đá calanque nằm gần Marseilles. Tuy nhiên, những dải đá ở đây có phần đẹp huyền ảo hơn bởi những gam màu sắc tuyệt đẹp mà không đâu có được. Đó là màu xanh của nước biển, màu đỏ của đá do ánh nắng mặt trời rọi vào và màu xanh lá cây của một loài cây chỉ mọc đặc thù ở đây, cây maquis (tạm gọi theo tiếng Pháp là như vậy vì tôi cũng không biết trong tiếng Việt nó gọi là cây gì). Không có con đường nào được quy hoạch để du khách có thể xuống thẳng từ trên vực xuống rìa biển. Con đường duy nhất có thể đi được là men theo đường rải nhựa của ôtô, cũng là con đường duy nhất đi ven theo rìa đảo và nối các ngôi làng với nhau. Con đường này mang tên D81 và thi thoảng lại có những điểm dừng chân được quy hoạch để du khách có thể có cái nhìn toàn cảnh. Ra khỏi làng Piana, toàn bộ khu vực của những Calanches de Piana kéo dài khoảng 2km tính trên cơ sở chiều dài của đường D81. Đó là khúc đường 2km mà tôi dành khá nhiều thời gian dừng lại vừa chụp ảnh vừa thoả thích chiêm ngưỡng vẻ đẹp thiên nhiên mà không sợ gặp phải quá nhiều khách du lịch vào mùa hạ điểm. Cứ đi men theo con đường rải nhựa dành cho ô tô này thêm khoảng 7km nữa thì tôi bắt đầu tiếp cận thị trấn Porto, điểm nối duy nhất giữa đường rải nhựa và rìa biển.
| từ xa có thể nhìn thấy thị trấn Porto nhờ toà tháp phòng thủ được xây bởi người Genova vào thế kỷ 16 |
Được đặt tên dựa vào một con sông cùng tên, thị trấn nhỏ Porto nằm ở ngay cửa sông và là sự lựa chọn làm đại bản doanh cho bất cứ ai đên đây để toả đi khám phá những địa danh xung quanh. Bản thân thị trấn thì chẳng có gì hay ho để xem cả, nhưng đây là điểm xuất phát của những con tàu tiếng thăm vịnh Porto và địa danh nổi tiếng Scandola. Được công nhận là di sản thiên nhiên của Unesco, Scandola là lý do chính tôi chọn Porto như một mắt xích quan trọng trong hành trình của mình. Qua những trao đổi email với văn phòng du lịch của thị trấn Porto cũng như thông qua các diễn đàn du lịch, tôi được thông tin rằng phương pháp tốt nhất để chiêm ngưỡng vẻ đẹp hút hồn của Scandola là nhìn từ biển khơi vào. Điều đó đồng nghĩa với việc phải sử dụng dịch vụ tàu du lịch khám phá vịnh Porto thì mới làm được điều đó.
Nếu nhìn trên bản đồ, thoạt đầu bạn sẽ thấy Scandola nằm khá gần thị trấn Porto theo đường chim bay, chỉ cách khoảng 5km. Bạn có thể sẽ nảy ra ý định dùng xe buýt công cộng hoặc đi bộ đến đó. Nhưng đừng nên nghĩ ngây thơ như thế! Thứ nhất, không có tuyến xe buýt vì không có đường rải nhựa này dẫn bạn đến đó, vì lý do bảo tồn thiên nhiên. Thứ hai, kể cả trong trường hợp đi bộ, cũng không có con đường nào dẫn thẳng bạn đến đó. Bạn sẽ phải đi theo con đường trekking được quy hoạch bởi chính quyền địa phương, phải đi đường vòng lên đỉnh một ngọn đồi rồi từ đó mới có thể men theo sường núi thoải xuống Scandola và tổng chiều dài của đoạn đường cuốc bộ này là 15km và bạn sẽ phải mất khoảng 4 tiếng để làm được điều đó! Trừ khi bạn là một dân trekking chuyên nghiệp và không ngại mỏi chân, còn không, có lẽ cần phải móc túi ra một khoản tiền kha khá để khám phá bằng đường biển. Giá thành của loại dịch vụ này không phải là rẻ, 40 euro/người. Nhưng tôi không hề tiếc khi bỏ từng ấy số tiền ra.
Hãy thử nhìn vào toàn bộ hành trình mà xem, tôi hầu như chẳng mất một xu nào vào việc ngủ nghỉ vì ngày nào cũng ngủ “bụi”. Số tiền tiết kiệm được từ đó chẳng là không bỏ nổi vài chục euro để có được một trải nghiệm để đời hay sao? Đến được trung tậm thị trấn Porto thì cũng đã gần trưa rồi. Tôi ngồi ăn trưa gần một bãi biển rồi nhảy lên chuyến tàu đầu tiên vào buổi chiều và khám phá toàn bộ vịnh Porto và Scandola trong vòng 3 tiếng đồng hồ. Ở đây cũng có một vài đội tàu khai thác dịch vụ khám phá vịnh nhưng tôi chọn một công ty tên là Corse Emotion bởi những con tàu của họ khá nhỏ, chỉ chứa được 12 hành khách và vì thế, khả năng gom đủ người sẽ lớn hơn, rủi ro bị huỷ tour sẽ ít hơn, đặc biệt là trong mùa hạ điểm ít khách này. Đó là chưa kể đến lợi thế kích cỡ nhỏ sẽ giúp cho các con tàu dễ dàng cơ động luồn lách vào các ngách hẻm của các dải đá.
Có thể nói, quần thể đá Scandola và Calanches de Piana là những biểu tượng đặc trưng nhất cho phong cảnh của đảo Corse. Cách đây vài trăm triệu năm, giữa lòng khu vực Địa Trung Hải là một loạt những chấn động địa chất do núi lửa gây lên. Động đất, băng tan, sự biến động của mực nước biển… tất cả những yếu tố đó khiến cho có những đỉnh núi dưới lòng biển trồi lên thành đảo mới, có những vùng đất thì bị nhấn chìm hoàn toàn. Núi lửa và nham thạch, đó là những điểm chung mà tôi có thể nhận thấy khi đặt chân đến vài hòn đảo trong khu vực Địa Trung Hải này, trong đó có đảo Corse, đảo Tenerife (Tây Ban Nha), đảo Elba và Sicilia (Italia), và đảo Santorini, Mykonos, Rhodes (Hy Lạp).
Đảo Corse vốn dĩ là một đỉnh núi lửa nằm sâu dưới lòng đất và đáy biển. Dần dần, nó chồi lên khỏi mặt nước và tạo thành đảo. Hàng loạt cuộc phun núi lửa đã tạo ra những lớp nham thạch chảy thoải theo sườn núi rồi đổ xuống biển. Những lớp nham thạch ấy dần dần nguội đi và hoá thạch tạo nên những dải đá giống như Scandola ngày nay. Đó là lý do vì sao những vết tích nham thạch vẫn thể hiện rất rõ trên bề mặt đá, đặc biệt là ở gam màu đỏ ửng và xám xịt rất đặc trưng. Ngoài ra, chất liệu nham thạch còn được thể hiện qua kiểu những khúc đá phiến có hình thù vuông thành sắc cạnh như thể là do con người dùng dao đẽo gọt vậy.
Với một vẻ đẹp có một không hai cũng như một hệ sinh thái cực kỳ giàu có, chính phủ Pháp hoàn toàn hiểu được những rủi ro tiềm tàng đi kèm với quá trình phát triển du lịch nơi đây. Những dịch vụ như dùng tàu khám phá vịnh, lướt sóng trên biển hay lặn bằng ống thở ít hay nhiều sẽ có những ảnh hưởng môi trường nhất định. Vị thuyền trưởng của tàu kể với tôi rằng chính quyền địa phương đã có những biện pháp phòng ngừa khá là hiệu quả như hạn chế số lượng đội tàu khám phá vịnh, quy hoạch những tuyến tàu cố định và ban hành luật phạt nặng những ai dám xả rác bừa bãi.
| Kayak, một trong những loại hình du lịch được chính quyền địa phương khuyến khích vì nó không ảnh hưởng đến môi trường |
Khi quay trở về thị trấn Porto thì cũng đã tầm 17h00. Thái balo lại có thêm một đêm nữa ngủ lăn lóc tại một sảnh nhà hàng bị đóng cửa tạm thời do đang là mùa hạ điểm. Chủ của nhà hàng này có khả năng là đang nghỉ mát ở đâu đó hoặc là đang kiếm việc làm thêm ở một tỉnh khác trên đại lục trước khi mở cửa trở lại vào mùa cao điểm. Tôi may mắn tìm được một góc khuất gió, và được một đống bàn ghế chồng chất lên che khuất tầm mắt của những ai vô tình đi qua…
Thái balo
Thái balo



























Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét