Thái balo bắt đầu những dòng đầu tiên về ký sự chuyến đi Campuchia khi mà làn da còn đang chưa hết đen xạm bởi cái nóng rực lửa của xứ xở cây thốt-nốt. Và tôi cảm thấy mình đã làm một điều gì đó thật sự khác biệt so với những lần du lịch bụi trước đây. Bởi lẽ đây là lần đầu tiên tôi tự tổ chức chuyến đi phượt với sự tham gia của một số thành viên mà tôi chưa từng gặp. Tôi thực sự cảm thấy vui vì mình đã tìm lại được nguồn cảm hứng đi du lịch quốc tế theo bầy đàn, một cảm giác mà tôi đã đánh mất trong một thời gian dài kể từ một kỷ niệm buồn năm 2005... Tại sao lần này lại là quốc gia Campuchia? Lý do cũng đơn giản thôi, Thái balo đã từng nghe nhiều người hỏi liệu quốc gia này có gì đáng xem không. Có người còn bảo quốc gia đó nguy hiểm lắm bởi bọn khơ me đỏ có thể vác súng AK47 ra bắn lia lịa! Xem tham khảo qua tất cả các tour sang Campuchia đang được rao bán trên mạng, có thể nhận thấy rằng hầu như tất cả đều chỉ tập trung vào hai điểm chính là quần thể đền Angkor ở Siem Reap và thủ đô Phnom Penh nhưng tôi nhận thấy rằng nội dung lịch trình có phần nghèo nàn và chưa giúp du khách có được cái nhìn toàn diện nhất về đất nước Campuchia. Và đó là lý do vì sao tôi quyết định tự thiết kế cho riêng mình một chương trình hơi khác một chút và tìm những người bạn đồng hành có cùng quan điểm du lịch khám phá như tôi. Và thế là một nhóm được thành lập với 7 người từ Hà Nội và 2 người từ Sài Gòn.
Trong con mắt người Việt chúng ta, hình ảnh Campuchia thường chỉ gói gọn trong tấn bi kịch mang tên khơ me đỏ và những phế tích đền Angkor minh chứng cho sự hoài cổ của người Campuchia về một đế chế rộng lớn đã từng làm mưa làm gió khắp bán đảo Đông Dương. Nhưng Campuchia không chỉ có thế. Campuchia còn là xứ sở của điệu múa Apsara, một tiết mục nghệ thuật mà đa phần du khách lầm tưởng rằng nó đến từ Thái Lan bởi sự tương đồng đến lạ thường giữa hai trường phái. Tiếp đến là một Campuchia của Phật giáo tiểu thừa với những quan niệm và phong tục rất khác Việt Nam. Và cuối cùng, đứa con đẻ của dòng sông Mekong huyền thoại sở hữu biển hồ Tonle Sap, được coi như hồ lớn nhất Đông Nam Á với những ngôi làng chài nổi độc đáo và hiện tượng đổi dòng sông có một không hai trên thế giới. Đó là tất cả những gì mà tôi muốn những người bạn đồng hành của mình trải nghiệm qua.
NGÀY 1 : SÀI GÒN / PHNOM PENH
Chuyến đi sang Campuchia bắt đầu bằng một chuyến xe khách của hãng Mekong Express, được coi như đơn vị chất lượng nhất khai thác dòng xe khách xuyên quốc gia từ Việt Nam sang Campuchia. Sau khi làm thủ tục xuất nhập cảnh tại cửa khẩu Mộc Bài/Bavet, chúng tôi đi băng qua con đường quốc lộ và xâm nhập vào khung cảnh đồng quê rất đặc trưng của quốc gia này với những cánh đồng lúa bát ngát xen lẫn với cây cọ thốt-nốt. Dưới ánh nắng nóng trên 30 độ, trước mắt chúng tôi là đất nước Campuchia, xứ sở chùa tháp.
Cũng như người Việt chúng ta, người Campuchia có những truyền thuyết lý giải sự ra đời của dân tộc khơ me. Nhìn vào những toà nhà truyền thống ở đây, bạn sẽ nhận thấy rằng có rất nhiều điểm giống Ấn Độ. Điều đó không chỉ được giải thích qua ảnh hưởng lịch sử của Ấn Độ đến Campuchia mà còn qua chính câu chuyện cổ tích Kambuja, cái tên gốc của một vương quốc mà sau này trở thành Campuchia. Truyền thuyết kể lại rằng có một vị hoàng tử đến từ Ấn Độ vì quá nhàm chán với cuộc sống tại đây nên đã quyết định phiêu lưu đến một vùng đất xa xôi ở viễn Đông. Qua rất nhiều vùng đất, cuối cùng chàng quyết định nán lại một lãnh thổ có rừng cây rậm rạp, nơi có vị vua xà tinh Nagas đang trị vì. Chàng đem lòng yêu con gái của ông ta và xin cầu hôn. Lời thỉnh cầu của chàng được chấp nhận và vị vua xà tinh đã phù phép tạo ra một vùng đất màu mỡ nơi hội tụ nhiều dòng sông rồi ban tặng cho cặp uyên ương như là quà cưới. Vùng đất ấy được đặt tên là Kambuja, trong tiếng phạn có nghĩa là “sinh ra từ nước”.
Sau 6 tiếng trên đường quốc lộ rải nhựa, chúng tôi đến thủ đô khá muộn, lúc ấy tầm hơn 8h tối. Sau khi làm thủ tục nhập phòng, chúng tôi có bữa tối đầu tiên tại một nhà hàng ven sông Mekong, tại đại lộ Sisowath. Ấn tượng đầu tiên của tôi về khu vực này là sự tương phản giữa một bên vỉa hè chủ yếu là người dân thủ đô đi tản bộ và một bên là hàng loạt các quầy bar và nhà hàng nhộn nhịp chủ yếu dành cho khách du lịch.
NGÀY 2 : PHNOM PENH / SIEM REAP
Chúng tôi bắt đầu chuyến khám phá thành phố bằng xe tuk tuk và đảo ngang đảo dọc qua những dãy phố trước kia được quy hoạch bới người Pháp. Nếu nhìn vào bản đồ, Phnom Penh có dáng dấp của một mạng nhện bới hệ thống chằng chịt các đại lộ từ Bắc xuống Nam rồi giữa chúng lại được nối với nhau bằng rất nhiều con đường nhỏ. Nhưng những gì hiện ra trước mắt chúng tôi lại cho thấy một Phnom Penh giống tổ kiến nhiều hơn, một tổ kiến của những người dân đi lại bằng đủ các thứ phương tiện giao thông, từ xe máy đến xe đạp, từ ô tô đến tuk tuk. Nhìn trên bản đồ, khoảng cách từ điểm này đến điểm kia có thể trên 10km nhưng nói chung những người lái xe tuk tuk ở đây, như mấy cậu của nhóm chúng tôi luôn có một câu cửa miệng: “tôi biết chỗ đó mà, chỉ mấy bước chân là đến thôi!”.
Giao thông lộn xộn, điện lưới không ổn định, đường phố nguy hiểm với nhiều trộm cắp và ăn xin,vv… đó đã từng là hình ảnh của Phnom Penh thông qua những gì chúng ta đọc. Tuy nhiên, khi ta trực tiếp khám phá thủ đô thì có lẽ hình ảnh đó không phản ánh chính xác 100%. Về mặt diện tích, Phnom Penh chắc chắn không rộng lớn bằng Hà Nội nhưng lạ thay 1,5 triệu người dân ở đây có vẻ không có ảnh hưởng rõ nét lắm đến giao thông chung của thành phố. Nếu cùng với diện tích này mà ở Hà Nội thì chắc 3 triệu người dân sẽ biến các nẻo đường đi thành một mớ hổ lốn với những tiếng còi inh ỏi và tắc nghẽn giao thông. Nhưng không, giữa lòng thủ đô là một không gian như thể người ta đang ở một thị trấn tỉnh lẻ vậy. Rõ ràng tại đây, tỉ lệ xe ôtô so với các thể loại xe trên đường là nhiều hơn so với Việt Nam. Các loại xe taxi không tràn lan trên đường mà thay vào đó là xe tuk tuk.
Những ai đã từng đặt chân đến Campuchia đều không khỏi ngạc nhiên trước sự vắng mặt của các thành phố lớn và Phnom Penh có lẽ là nơi duy nhất đạt đến đẳng cấp “thành phố”. Không phải vì đất nước Campuchia không có điều kiện cơ sở vật chất để phát triển thành thị, chính giai đoạn khơ me đỏ đã khiến cho toàn bộ quốc gia bị “nông thôn hoá” quá nhiều. Thật vậy, đối với phe khơ me đỏ, thành thị được coi là biểu tượng của tư bản chủ nghĩa, là những “con sâu” của xã hội campuchia và vì thế cần phải di chuyển hết dân cư về vùng nông thôn. Hậu quả là 2 triệu dân thủ đô thời bấy giờ bị chuyển hết về quê, chỉ trong 1 ngày! Thời bình quay trở lại, Phnom Penh có lẽ là thành phố duy nhất có thể phục hồi lại dân số như trước kia, còn lại thì tất cả các thành phố khác đều đã trở thành những “xóm quê” tiều tuỵ với dân số không quá 200.000 người.
Ngồi du ngoạn trên chiếc xe tuk tuk, không khó để bắt gặp những chiếc xe ôtô “khủng” và chỉ có dân đại gia nhà giàu mới có thể tậu được. Tôi có một cảm giác không thoải mái khi phải chứng kiến sự tương phản rệt giữa những khu phố ổ chuột bẩn thỉu giữa lòng thủ đô và những chiếc xe siêu sang bóng loáng chạy trên đường. Trong số những người lái xe bên trong, những khuôn mặt mắt xanh mũi lõ khá phổ biến và điều đó làm tôi nghĩ ngay đến những người phương Tây đến Campuchia làm việc cho các tổ chức từ thiện quốc tế. Nghe chữ từ thiện thì có vẻ oai nhưng có ai biết rằng Campuchia đang sở hữu trong tay một kỷ lục không lấy gì vẻ vang cho lắm: kỷ lục về số lượng hiệp hội phi chính phủ quốc tế đang hoạt động phi pháp. Kể từ khi quốc gia này mở cửa trở lại vào năm 1991, Campuchia được coi như “miền đất hứa” cho những ông Tây đến đây dưới dạng nhiệm kỳ để làm nhiệm vụ cho các tổ chức với vai trò xây dựng lại đất nước. Họ như những con đỉa hút máu rút ruột những quốc gia nghèo như Campuchia. Không phủ nhận khả năng và trình độ của họ, nhưng đây thực sự là những con người vô đạo đức, chỉ biết biển thủ công quỹ và làm giàu cho chính mình dựa trên những dự án từ thiện và không cần biết người dân địa phương sống như thế nào. Những chiếc xe siêu sang này là một minh chứng rõ nét nhất cho sự bỉ ổi của họ.
Nếu nói đúng ra, Phnom Penh đã từng trải qua nhiều lần bên lề của sự diệt vong, cũng như số phận của dân tộc khơ me vậy. Ngay từ những thế kỷ 14, vương quốc Siêm (sau này là Thái Lan) từ một nước chư hầu của đế chế Angkor đã phát triển lớn mạnh thành một cường quốc rồi đánh bật lại người chủ cũ của mình. Phnom Penh được chọn như một kinh đô mới an toàn hơn cho vận mệnh của hoàng gia. Tuy nhiên, quân Siêm tiến thẳng vào thủ đô và xâm chiếm thêm một lần nữa. Hoàng gia chạy tháo loạn và thường xuyên phải thay đổi kinh đô như thể một lũ ăn mày không nơi nương tựa phải thay đổi chỗ ngủ qua đêm. Vì vậy, sau khi được thành lập, Phnom Penh chưa bao giờ là một nơi hoàng gia chọn làm kinh đô ổn định lâu dài. Phải chờ đến khi người Pháp can thiệp vào Đông Nam Á và biến Đông Dương thành thuộc địa thì Phnom Penh nói riêng và vận mệnh của đất nước Campuchia mới tránh khỏi việc bị diệt vong trước người Thái và người Việt. Theo sử sách do người Pháp ghi lại, khi họ đặt chân đến Phnom Penh vào giữa thế kỷ 19, đây chỉ là một “xóm liều” dài vỏn vẹn 3km với những khu vực dành riêng cho các nhóm dân tộc đến đây an cư: Hoa Kiều, Lào, Mã Lai, Ấn Độ, An-nam-mít (tên gọi của người Việt do người Pháp đặt), khơ me. Tất cả nhà cửa chỉ được xây tạm bợ từ gỗ và tre nứa còn đường xá thì chẳng có gì hết.
![]() |
| bưu điện do Pháp xây có những nét rất giống những toà nhà cổ ở hà Nội hay Sài Gòn. Bởi lẽ tất cả đều do cùng kiến trúc sư Pháp thiết kế |
Nhưng như một câu truyện cổ tích, Phnom Penh từ một con vịt xấu xí đã biến thành thiên nga dưới sự giúp đỡ của người Pháp. Tất cả được quy hoạch và xây dựng theo đúng phong cách của Paris đương thời, với các con đường đại lộ có cây ven đường, những công trình kiến trúc trường phái Art Déco, công viên, đường tản bộ đi dạo, hệ thống cống ngầm, bưu điện, bệnh viện,vv…Phnom Penh thời ấy được mênh danh là “Hòn Ngọc của Đông Dương”. Giữa sự phồn hoa của hòn ngọc ấy, có nạm một chiếc kim cương lộng lẫy nhất, đó là cung điện hoàng gia, nơi ở chính thức của quốc vương.
Thoạt nhìn bên ngoài, những bức tường cao màu vàng khiến ta cảm thấy quần thể cung điện không lớn cho lắm vì bản thân chiều cao các công trình không đồ sộ như kiểu tử cấm thành của Bắc Kinh. Nhưng khi vào bên trong, đó là một khu vực rộng lớn với nhiều công trình mái ngói rát vàng, đặc trưng kiến trúc truyền thống khơ me. Không gian nơi đây trái ngược với những khu phố bụi bặm bên ngoài.
| Điện thiết triều, nơi tiến hành lễ trao vương miện lên ngôi vua. Những gam màu sặc sỡ trên mái nhà đều có ý nghĩa riêng của chúng : vàng tượng trưng cho đạo phật, xanh lá cây của rừng, xanh lam là quyền lực hoàng gia và màu đỏ của lòng yêu tổ quốc |
| Chùa Bạc, trước kia là nơi chỉ dành cho hoàng gia. Nhưng ngày nay nó trở thành viện bảo tàng. Có tên gọi là chùa bạc là vi nền nhà được ốp 5000 viên bạc thỏi nặng 1,1kg |
![]() |
| Xưa kia, đây là phòng chờ của vua trước khi leo lên voi để đi vi hành. |
| Đội ngũ hầu hạ hoàng gia phải mặc đồng phục với màu sắc tương ứng với một ngày trong tuần. Đó là lý do vì sao có 7 bộ màu, màu đỏ bên trái ngoài cùng là dành cho Chủ Nhât, từ trái sang phải là thứ Hai (da cam), thứ Ba (tím),vv. Hôm tôi thăm cung Hoàng gia thì rơi vào Chủ Nhật. Thế nên những HDV thuyết minh điểm ở đây phải mặc đồng phục màu đỏ |
| Toà nhà Napoleon III, có tên như vậy vì hoàng đế Pháp đã cho lắp đặt luôn cả công trình bằng thép màu trắng này từ bên Ai Cập, rồi cho chở lên thuyền đưa sang Thái. Đây là một món quà có giá trị ngoại giao bởi Pháp thời điểm đó đang cần đặt một chân vào Đông Nam Á để chống lại đế quốc Anh, kẻ thù đã có sẵn đồng minh là Thái Lan kế bên |
Người ta có thể yêu thích Phnom Penh bởi những công trình kiến trúc tráng lệ như cung điện hoàng gia. Nhưng người ta cũng có thể ác cảm với thành phố này bởi một quá khứ buồn mang tên khơ me đỏ. Buổi sáng của chúng tôi vì thế có sự trái ngược giữa ánh mắt trầm trồ trước sự xa hoa của chùa bạc và cảm giác rợn tóc gáy khi thăm quan nhà tù Tuol Sleng, được mệnh danh là địa ngục trần gian và là minh chứng hùng hồn nhất cho nạn tuyệt chủng dưới chế độ khơ me đỏ, một trong những giai đoạn đen tối nhất trong lịch sử dân tộc khơ me. Tòa nhà 4 tầng khá lạc lõng với cảnh quan xung quanh bởi sự cũ kỹ, sập sệ, vắng bóng người, đặc biệt không ánh đèn và sự im lặng đến rợn người khi chiều buông.
Vậy làm cách nào mà một thế lực khơ me đỏ tàn ác như vậy lại có thể nắm quyền lực tuyệt đối? Câu trả lời nằm ở cuộc kháng chiến chống Mỹ tại Việt Nam. Thời điểm ấy, đất nước Campuchia dưới thời hoàng tử Norodom Sihanouk (sau này trở thành quốc vương) không muốn tham gia vào cuộc chiến ở Việt Nam và muốn đứng trung lập để có thể tập trung xây dựng đất nước sau khi dành độc lập từ đế quốc Pháp. Tuy nhiên, đây là một điều cực kỳ khó khăn khi mà cả chính phủ Hoa Kỳ và miền Bắc Việt Nam đều gây sức ép lên Campuchia để được nhận sự giúp đỡ. Quân đội miền bắc Việt Nam thì muốn mượn phần đường Trường Sơn bên Campuchia để xâm nhập vào Sài Gòn, còn chính phủ Mỹ thì ra sức cảnh cáo điều đó và đe doạ sẽ trừng phạt bằng cách ném bom rải thảm lên những tỉnh giáp với Việt Nam. Không tìm được một lối thoát ngoại giao, Norodom Sihanouk đã gặp rất nhiều khó khăn trong công cuộc lãnh đạo đất nước thoát khỏi cảnh đẫm máu. Nước cộng hoà non trẻ dưới thời ông nhanh chóng rơi vào thời kỳ khủng hoảng nghiêm trọng và những phe đối lập chỉ chờ có thể để tìm cơ hội lật đổ chính phủ của ông. Điều đó cuối cùng đã xảy ra, nhân lúc Norodom đang trong chuyến công du sang Pháp, phe cánh tả thân Mỹ, với sự giúp đỡ của CIA Hoa Kỳ, đã tiến hành một cuộc đảo chính và lập nên một chính phủ mới với sự bảo trợ của Hoa Kỳ. Campuchia nhanh chóng rơi vào vòng xoáy của chiến tranh Việt Nam cho đến năm 1975. Vậy, hội khơ me đỏ đã làm gì trong suốt giai đoạn chiến tranh? Tụi này thực ra cũng đi theo tư tưởng xã hội chủ nghĩa tuy rằng có nhiều điểm bất đồng với Norodom, người cũng cùng phe cộng sản. Khi mà Norodom bị hạ bệ và phải trốn sang Trung Quốc, quân khơ me ở lại Campuchia và tiến hành một cuộc kháng chiến du kích chống lại Mỹ. Khi Việt Nam thống nhất năm 1975, đó cũng là thời điểm quân khơme đỏ tận dụng sự rút quân của Mỹ để lật đổ chính quyền thân Mỹ bên Campuchia và lên cầm trịch đất nước. Ngay lập tức, cơn ác mộng bắt đầu.
| Người dân thủ đô nồng nhiệt đóng chào quân đội khơ me đỏ sau khi giải phóng Campuchia khỏi Hoa Kỳ. Thế nhưng diễn biến sau đó đã biến nụ cười thành nước mắt. |
Trong vòng 4 năm cầm quyền (1975-1979), chính quyền cộng sản do Pôn pốt cầm đầu đã tiến hành một cuộc cách mạng văn hoá theo kiểu Mao Trạch Đông. Với chính sách mọi người đều bình đẳng… ngu như nhau, chúng cho phá huỷ tất cả những gì được cho là tri thức và “cặn bã của tư bản”, và cho di dân ra các vùng nông thôn. Toàn bộ nhân dân Campuchia bị biến thành nô lệ lao động khổ sai phục vụ cho một ý tưởng điên rồ của bọn chúng: phục hồi lại quá khứ hào hùng của đế chế Angkor nhưng lại hoàn toàn trong chế độ tự cung tự cấp. Tất cả những phần tử nhân dân nào không thuộc “chủng loại” khơme đỏ đều bị hạ sát không thương tiếc: giai cấp tư sản, tầng lớp trí thức, tầng lớp công nhân viên chức dưới thời Sihanouk. Gần 2 triệu người, tức là khoảng ¼ dân số quốc gia, đã thiệt mạng dưới nhiều hình thức: chết đói, bệnh dịch, lao dịch khổ sai, chôn sống tập thể, chết do bị tra tấn dã man, vv. Không khó để hình dung ra một nền kinh tế hoàn toàn suy sụp khi mà tất cả nhà máy xí nghiệp và máy móc tiên tiến đều bị phá huỷ (vì những thứ này đều thuộc về tư bản chủ nghĩa).
| Phần mộ của 14 nạn nhân cuối cùng được tìm thấy khi quân đội Việt Nam tràn vào giải phóng Phnom Penh năm 1979 |
Sau khoảng 2 năm đầu tiên thì tình hình chung của Campuchia không thể tồi tệ hơn được nữa và đây là lúc phải tìm kiếm những kẻ nào là nguyên nhân dẫn đến thất bại của hầu hết các chính sách khơ me đỏ vạch ra. Chắc chắc không thể là nhân dân hay những ai trong hàng ngũ trí thức từ nhân dân rồi. Thế nên thủ phạm mà giới cầm quyền tìm kiếm sẽ là chính trong nội bộ của phe khơme đỏ. Một cuộc đấu đá nội bộ bắt đầu, nạn nhân lần này là những binh sĩ hoặc thành viên chính trị của khơ me đỏ nhưng bị cho là có những suy nghĩ lệch lạc và có mưu đồ làm phản. Để chừng trị những nạn nhân này, một đặc khu được xây lên với cái tên Tuol Sleng. Nơi đây đang lưu giữ rất nhiều tài liệu, hàng ngàn bức ảnh các nạn nhân, rất nhiều trong số đó vẫn đang được trưng bày cũng như các hiện vật được tìm thấy sau khi quân khơ me đỏ bị khống chế vào năm 1979.
Vốn dĩ có nguồn gốc là một trường học cấp 2 được xây dưới thời Pháp thuộc, chính quyền khơ me đỏ đã cho cải tạo và biến nó thành trại giam và nhà tù an ninh với 4 đặc khu: giam giữ, thẩm tra, tra tấn và hành chính. Trong khoảng thời gian 4 năm, người ta ước tính có tổng cộng 17.000 tù nhân bị giam giữ và tra tấn ở đây, thành phần chủ yếu là những binh lính hoặc thành viên thuộc hàng ngũ khơ me nhưng quay lại chống đối. Tôi nghĩ cũng không quá khó để hiểu tại sao những nạn nhân thiệt mạng này ban đầu đi theo khơ me đỏ rồi sau đó quay trở lại phản bội lý tưởng của mình. Làm sao có thể không phản bội khi tận mắt chứng kiến người thân của mình phải bị lao dịch, chị em hoặc chính mẹ mình bị hiếp dâm? Còn có nghĩa lý gì đi theo một đường lối chính trị khi mà bản thân nó đe doạ trực tiếp quyền lợi và mạng sống của người thân mình?
Với số lượng 17.000, tất nhiên diện tích một trường học cấp 2 khó có thể tạo điều kiện cho phép mỗi tù nhân có phòng giam rộng rãi. Họ sẽ bị giam tập thể trong những gian phòng mà trước kia là những lớp học với diện tích khoảng 50m2.
| Các tù nhân bị cùm tay cùm chân vào những song sắt như thế này để tiết kiệm diện tích. |
| Các phòng học bị chuyển hoá thành xà lim. Quân khơ me đỏ dùng gạch và xi măng để xây các phòng giam tạm bợ với diện tích tầm 2 mét vuông |
Mội một tù nhân đều được chụp ảnh ngay khi họ được áp tải đến trại giam và sau khi bị tra tấn |
Dựa trên những bức ảnh minh hoạ trên tường, có thể nhận thấy rằng những phương pháp tra tấn tù nhân phổ biến nhất bao gồm: rút móng tay móng chân, dìm đầu vào nước, tạt axít vào mặt, mổ bụng rồi nhồi rết vào, bắt các tù nhân tự uống nước tiểu và ăn phân của nhau,vv... Có vẻ như giới cầm quyền đã biết cách tiêm nhiễm vào đầu đội ngũ quản lý nhà tù sở thích hành hình người khác.
| Tuy rằng vài chục năm đã trôi qua, nhưng nếu để ý kỹ, chúng ta có thể nhận thấy những vết máu của tù nhân vẫn còn in hằn lên bề mặt sàn nhà trong các gian phòng tra tấn |
Địa danh cuối cùng trong buổi sáng là đền Wat Phnom, được coi nhưcái nôi sinh ra thành phố Phnom Penh. Theo sổ sách ghi lại, Phnom Penh được thành lập vào thế kỷ 14, khi gia đình hoàng tộc quyết định tìm một kinh thành mới an toàn hơn và xa hơn biên giới Thái Lan bởi quân Siêm thời bấy giờ đã trở thành mối đe doạ thường trực và luôn tiến hành những cuộc tấn công lên kinh thành Angkor. Cái tên Phnom Penh được đặt ra theo một truyền thuyết ít nhiều có tính tôn giáo. Trong tiếng Campuchia, Phnomcó nghĩa là “núi”, còn Penh là tên của một người phụ nữ cùng tên. Bà này được báo mộng rằng một ngày nào đó, tất cả các vị thần của đạo Bà La Môn và đạo Phật sẽ rời Angkor để tìm một vị trí mới thanh tịnh hơn.
Khi bà này tỉnh dậy, trời mưa rất to và dòng sông nổi cuộn lên. Trong dòng sông chảy xiết ấy bỗng hiện ra một bức tượng bốn mặt bằng đồng. Bà ta cho rằng đây là một điềm thiêng, chứng tỏ các vị thần đã chọn nơi này làm kinh đô mới. Và thế là bà và tất cả người dân tại đây cho xây một ngôi đền thờ bức tượng 4 mặt ấy, tất cả toạ lạc trên một ngọn núi. Từ đó, người ta gọi núi ấy là núi bà Penh, hay Phnom Penh. Sau này ngọn núi ấy được chuyển tên là Wat Phnom, nằm ở vị trí chiến lược, nơi 4 nhánh sông hội tụ vào nhau, tượng trưng cho 4 khuôn mặt của pho tượng. 4 nhánh sông này bao gồm: Bassac, Tonle, và 2 nhánh của sông Mekong. Ngày nay, ngự trị trên đỉnh của đồi Wat Phnom là một ngôi chùa và một ngọn tháp. Thoạt nhìn, ngọn tháp này có vẻ bề ngoài rất giống tháp xá lợi (một biểu tượng cho việc Phật qua đời). Nhưng không, ngọn tháp này không chứa phần hài cốt của Phật theo như định nghĩa tháp xá lợi của đạo Phật, nó chứa hài cốt của vua Norodom, vị vua tổ thành lập ra triều đại hoàng gia tồn tại đến ngày nay.
Tuy rằng chỉ thăm vỏn vẹn 3 địa danh nhưng thời gian tham quan tại mỗi điểm lâu hơn dự kiến. Khi ra khỏi Wat Phnom thì cũng đã gần trưa. Chúng tôi nhanh chóng ăn trưa và đi ra bến xe của hãng Mekong Express lên đường đi Siem Reap. Chặng đường từ Phnom Penh đến Siem Reap giúp chúng tôi tiến sâu hơn vào phong cảnh đặc trưng Campuchia, qua những cánh đồng tương đối cằn cỗi. Chuyến đi này vất vả hơn so với chặng Sài Gòn/Phnom Penh vì đường đi gặp rất nhiều chỗ đang có công trường. Đoạn đường 150km từ Kampong Thom về Siem Reap là khủng khiếp nhất với rất nhiều ổ voi và có những chỗ rất xóc. Xe khách của chúng tôi không dám đi nhanh và chỉ giữ tốc độ trung bình ở 40km/h. Mặc dù đi chậm như vậy và với độ êm của chiếc xe 45 chỗ, cảm giác mệt mỏi do đường xóc là điều khó có thể tránh khỏi, đặc biệt là với những ai không quen với tuyến xe đường trường kéo dài 7 tiếng này. Khi chúng tôi đến Siem Reap, lúc ấy cũng đã hơn 9h tối. Sau khi làm thủ tục nhận phòng, cả bọn leo luôn lên giường ngủ khò khò.
Thái balo




















Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét