Tôi thấy nhiều bạn trẻ ngày nay mặc định rằng phượt đồng nghĩa với du lịch bụi giá rẻ. Đây là một định nghĩa không chính xác và bản thân tôi nhiều lần cảm thấy thiếu thiện cảm đối với những ai định nghĩa như vậy. Không ít lần có một số bạn hỏi tôi kinh nghiệm du lịch bụi đến một vùng nào đó. Những tưởng họ hỏi tôi có những gì đáng khám phá nhất, những gì có thể học hỏi được. Nhưng không, câu hỏi chỉ đơn giản là làm cách nào để đi ít tiền nhất, hoặc chỉ đơn giả là đi bao nhiêu tiền, như thể tôi là một dịch vụ tư vấn du lịch miễn phí và giúp họ tính toán toàn bộ những gì họ cần. Vì thế, càng ngày tôi càng có ác cảm với những người hỏi tôi kiểu “anh ơi cho em hỏi đi đến đó hết bao nhiêu tiền?”.
Chỉ cần nhìn vào một số diễn đàn du lịch ở Việt Nam như phuot.vn, có thể nhận thấy rằng một trong những chủ đề được nhiều người xem nhất chính là kinh nghiệm đi phượt sao cho rẻ tiền nhất, tiết kiệm chi phí nhất. Không phủ nhận rằng chi phí là một trong những câu hỏi hóc búa nhất mỗi khi chúng ta chuẩn bị đi du lịch bụi. Thế nhưng dường nhưdo quá quan tâm đến khía cạnh này mà mọi ngươi đang có xu hướng quên đi một điều rằng dù gì đi nữa thì du lịch vẫn có tính chất khám phá văn hóa. Chúng ta đang đi đến một vùng đất có nền văn hóa khác chúng ta cơ mà. Ừ thì cứ cho là đi ô tô, máy bay rẻ đi, cứ cho là chúng ta không ngủ khách sạn mà chỉ ngủ phòng trọ chât hẹp như ký túc xá đi. Nhưng chẳng lẽ lúc nào cũng chỉ nhằm mua đồ siêu thị mà quên đi rằng ẩm thực địa phương là một nét văn hóa đáng khám phả? Chẳng lẽ sang Ý mà lúc nào cũng chỉ vác theo G7 chiến trường kỳ mà quên rằng quốc gia này đang sở hữu Expresso nối tiếng số một thế giới? Chẳng lẽ vì tiết kiệm mấy đồng mà chỉ chăm chăm chụp ảnh tự sướng bên ngoài các tòa nhà tráng lệ của Madrid mà lại không có đến một lần mua vé chiêm ngưỡng điệu nhảy flamenco đặc trưng?
Công nhận khám phá văn hóa có một cái giá của nó, đôi khi khá cao vì vé vào cửa đắt tiền (nếu như bạn thăm những tòa lâu đài hay viện bảo tàng ở Châu Âu), nhưng đôi khi chẳng đáng bao nhiêu tiền cả. Tôi không nghĩ rằng bỏ ra 10usd là một số tiền quá lớn để có dịp trải nghiệm thế nào là ăn trưa kiểu Ý tại một nhà hàng địa phương, xem tận mắt các công đoạn một chiếc pizza được làm như thế nào, và quan sát những công dân Ý trò chuyện với nhau sau một buổi sáng làm việc.
Để kết luận, tôi đang có khuynh hướng tự tách mình ra quan niệm phổ thông của du lịch bụi, hay phượt và gia nhập trường phái du lịch khám phá hoặc du lịch trải nghiệm. Không may mắn là trong ngôn ngữ tiếng Việt của chúng ta không có từ nào để phân biệt rạch ròi hai trường phái này. Trong tiếng Anh, người ta có hai từ touristvà traveller, tiếng Pháp cũng có sự phân biệt giữa touriste và voyageur, tiếng Ý cũng phân biệt turista và viaggiatore. Đối với họ, tourist hay touriste chỉ đơn thuần là những vị khách du lịch đi đến một vùng đất theo kiểu cưỡi ngựa xem hoa, khám phá đất nước con người một cách hời hợt. Và cái kiểu khám phá đó thì có thể xảy ra ở bất cứ số tiền nào mà bạn bỏ ra, cho dù là ngủ khách sạn 5 sao hay ngủ dorm hoặc coughsurfing. Cho dù người đó có đi theo tour hay đi tự túc, thì họ cũng chỉ được xếp vào hạng tourist. Còn travellerhay voyageur thì hoàn toàn khác. Tôi chưa thể tìm được một từ tiếng Việt nào phù hợp để dịch thuật cho hai từ trên. Chẳng lẽ lại gọi là “lữ hành gia”? Tôi xin trích lại định nghĩa của chị Rosie Nguyễn trong một bài phỏng vấn liên quan đến vụ Huyền chíp. Tôi nghĩ rằng quan niệm của chị về traveller khá tương đồng với của tôi: “Còn traveler là những người đi để hiểu về văn hóa bản địa, để kết bạn với dân địa phương, để làm giàu vốn sống của mình. Traveler tránh những nơi đông khách du lịch, ăn ở lăn lóc cùng dân bản xứ, khám phá những vẻ đẹp mà tourist không thể nào thấy được. Dĩ nhiên bạn không thể tour chỉ với 700 USD trong túi.”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét